Wikisource viwikisource https://vi.wikisource.org/wiki/Trang_Ch%C3%ADnh MediaWiki 1.47.0-wmf.9 first-letter Phương tiện Đặc biệt Thảo luận Thành viên Thảo luận Thành viên Wikisource Thảo luận Wikisource Tập tin Thảo luận Tập tin MediaWiki Thảo luận MediaWiki Bản mẫu Thảo luận Bản mẫu Trợ giúp Thảo luận Trợ giúp Thể loại Thảo luận Thể loại Chủ đề Thảo luận Chủ đề Tác gia Thảo luận Tác gia Trang Thảo luận Trang Mục lục Thảo luận Mục lục Biên dịch Thảo luận Biên dịch TimedText TimedText talk Mô đun Thảo luận Mô đun Event Event talk Đề tài Trang:Tien bac bac tien.pdf/102 104 72336 205750 2026-07-01T10:10:05Z Lcsnes 11706 /* Đã hiệu đính */ 205750 proofread-page text/x-wiki <noinclude><pagequality level="3" user="Lcsnes" />{{rh||— 100 —|}}</noinclude>giạ lúa. Ổng có 3 đứa con gái, con lớn có chồng rồi, con giữa nay mai gì đây họ cũng cưới nữa, còn con út mới tám chín tuổi mà biết việc gì. Nếu mầy khôn khéo hễ mầy về nhà đó thì chắc quyền hành mầy cầm hết. Mà nếu trời nhều phước cho mầy đẻ được một đứa con trai cho ổng, thì thôi nói gì, sự nghiệp của ổng chắc là về mẹ con mầy ăn hết. » Đỗ-Thị nghe phân mấy lời phải trải, tuy ngồi lặng thinh không nhích mép, song trong trí lo tính lăng-xăng. Bà Phủ không thèm ngó, thò tay kéo gối mà nằm rồi nói tiếp rằng: « Chồng mầy chết thì sự nghiệp đã hết theo tay. Mấy tháng trước tao tính gầy dựng giùm sự nghiệp cho mầy lại, là tưởng chắc gả con Thanh-Kiều được cho con nhà giàu, chẳng dè rủi nó đau, bây giờ mặt nó như cái rổ mà gả cho ai. Hôm trước tao tính gả nó cho ông Huyện hàm, nay tao nghĩ lại thiệt là bậy lắm. Về nhà đó thì phải đứa khôn lanh mới chiên xào sang sớt của người ta được. Con Thanh-Kiều nó ngu quá, dầu ông Huyện có chịu cưới đi nữa, chắc mầy cũng không được nhờ bao nhiêu. Tao coi mầy thạo việc đời chút đỉnh, nếu mầy ưng ông thì thân mầy đã sung-sướng mà có lẽ sấp con mầy sẽ nhờ nhiều được. Vậy mầy phải tính lại coi, chớ bỏ qua cái dịp tốt nầy nghĩ thiệt là uổng.<noinclude></noinclude> mtg3vnqwoxl9tvd6knixfn2m680p9a1 Trang:Tien bac bac tien.pdf/103 104 72337 205751 2026-07-01T10:10:07Z Lcsnes 11706 /* Đã hiệu đính */ 205751 proofread-page text/x-wiki <noinclude><pagequality level="3" user="Lcsnes" />{{rh||— 101 —|}}</noinclude>Ở đời không hơi nào mà sợ miệng thiên-hạ; họ nói thế nào mặc kệ họ, miễn mình có tiền nhiều, bận áo tốt, đi xe hơi lớn, đeo hột xoàn nhiều thì thiên-hạ họ bẩm dạ kiêng nể. » Đỗ-Thị tuy cầm dao cắt móng cẳng, song trí suy tới tính lui hoài. Cách một giây lâu rồi mới nói rằng: « Chị nói nghe đã cùng lý rồi; em kính phục lời chị dạy bảo lắm. Nhưng mà, em còn ngại một chút, là chưa mãn tang chồng lại chưa gả con Thanh-Kiều được đó mà thôi. Vậy chị nói vậy thì em hay vậy, để em bàn tính lại với hai đứa nhỏ thử coi. » Bà Phủ đáp rằng: « Ối, hễ mình tính cái nào có lợi thì mình làm, chớ thứ con nít mà biết phải quấy gì, nên tính với nó. » Đêm ấy bà Phủ ngủ rồi, Đỗ-Thị lên lầu thấy hai con còn ngồi may, bèn đem việc Huyện hàm Phú-Thứ muốn cưới mình mà thuật lại cho hai con nghe, lại khoe Phú-Thứ giàu lớn mà không có con trai, hễ mình về nhà đó chắc là dễ đút nhét mà nuôi con được. Đỗ-Thị cũng dùng mấy lời bà Phủ nói với mình hồi trưa mà nói lại với hai con, rồi hỏi ý hai con nghĩ coi mình có nên lấy chồng như vậy hay không. Thanh-Huê nghe nói thì hớn-hở vui mừng, không thèm kể danh-dự lễ nghĩa chi hết, cứ<noinclude></noinclude> 96ufgzak2472oei496zburvmkwd0jof Trang:Tien bac bac tien.pdf/104 104 72338 205752 2026-07-01T10:10:08Z Lcsnes 11706 /* Đã hiệu đính */ 205752 proofread-page text/x-wiki <noinclude><pagequality level="3" user="Lcsnes" />{{rh||— 102 —|}}</noinclude>đốc mẹ ưng Huyện hàm Phú-Thứ đặng mẹ làm bà Huyện, còn mình thì có tiền bạc mà ăn xài. Còn Thanh-Kiều lặng thinh ngồi may, sắc mặt buồn hiêu, mà cập mắt lại ướt-rượt. Đỗ-Thị thấy vậy bèn hỏi rằng: « Thanh-Kiều, mà nói như vậy, con nghĩ thể nào, sao con không trả lời, mà bộ con buồn dữ vậy? » Thanh-Kiều lấy khăn lau nước mắt và bệu-bạo nói rằng: « Con nhớ ba con, con tủi trong lòng, con làm sao mà vui cho đặng. Mà muốn thế nào tự ý má, chớ con biết sao mà dám nói. » Đỗ-Thị đã không biết mắc cỡ mà lại giận nên nói rằng: « Tao lo là lo cho bây khỏi chết đói, chớ phận tao thì tao có cần gì đâu, sao mầy lại nói xóc tao. Tưởng mầy nói làm sao kìa, chớ mầy nói như vậy thì tao lấy chồng coi mầy làm sao tao cho biết. » Đỗ-Thị nói dứt lời, liền ngoe-ngoảy bỏ đi xuống lầu mà ngủ. Sáng bữa sau, Đỗ-Thị thuật lời của Thanh-Kiều lại cho bà Phủ nghe rồi nói rằng: « Ông Huyện hàm có lên, em xin chị nói giùm rằng em ưng ổng, song buộc ổng phải làm hôn-thú cho hẳn-hòi, chớ làm âm-thầm coi cũng kỳ. » {{nop}}<noinclude></noinclude> caoe2ed17t1edcxkh8cvl69paitcp1j Trang:Tien bac bac tien.pdf/105 104 72339 205753 2026-07-01T10:10:10Z Lcsnes 11706 /* Đã hiệu đính */ 205753 proofread-page text/x-wiki <noinclude><pagequality level="3" user="Lcsnes" />{{rh||— 103 —|}}</noinclude>Bà Phủ gặc đầu đáp rằng: « Vậy chớ sao! Phải làm đám cưới cho rỡ-ràng, chớ khi không mà dắc mầy về nhà, thì ai kêu mầy bằng bà Huyện, rồi mầy có quyền hành gì. Mầy đừng lo, để đó tao liệu cho, tao không dại đâu mà sợ. » Từ ấy Đỗ-Thị gỡ đầu chải tóc láng nhuốt, tối ngày cứ mặc áo quần lụa trắng, lại thêm mặt dồi phấn, rửa móng tay, thấy Thanh-Huê thì dịu ngọt vui cười, còn nói với Thanh-Kiều thì câu-mâu quạu-quọ. Chưa đầy 5 ngày thì thấy Phú-Thứ tới nhà bà Phủ nữa. Đỗ-Thị chào mừng niềm nở, lo trầu nước xong rồi, liền đi xuống nhà sau, có ý để cho bà Phủ thong thả mà nói chuyện. Bà Phủ mới nói Đỗ-Thị đã ưng rồi, thì thấy Phú-Thứ mừng rỡ vô cùng. Bà Phủ buộc phải làm đám cưới cho rỡ-ràng, thì Phú-Thứ nói rằng: « Tôi làm tới chức ông Huyện, lẽ nào tôi làm âm-thầm cho được. Nếu tôi làm lôi-thôi thiên-hạ họ cũng khi dể tôi chớ. Xin bà đừng lo, song bà làm ơn nói giùm lại với cô rằng không còn mấy ngày nữa tôi sẽ gả con gái giữa tôi lấy chồng, vậy để đám cưới nó xong rồi tôi sẽ lo đám cưới tôi. » Bà Phủ với ông Huyện đều hiệp ý nhau nên nói chuyện vui-vẻ lắm. Chuyện hôn nhơn nói<noinclude></noinclude> j8wc0zwuzjdrapsnc8gqk3aj75jhhic Trang:Tien bac bac tien.pdf/106 104 72340 205754 2026-07-01T10:10:12Z Lcsnes 11706 /* Đã hiệu đính */ 205754 proofread-page text/x-wiki <noinclude><pagequality level="3" user="Lcsnes" />{{rh||— 104 —|}}</noinclude>rồi, bà Phủ mới hỏi sao Phú-Thứ không mua một cái xe-hơi để đi chơi với người ta. Phú-Thứ suy nghĩ một hồi rồi nói rằng: — Không phải tôi sắm xe-hơi không nổi; xưa nay tôi không chịu sắm là vì tôi nghĩ không đi đâu cho lắm, nên sắm không ích gì. — Mình làm tới chức ông Huyện mà lại nhà giàu có lớn, không chịu sắm xe, để đi xe đò họ khi chớ. Ông mua một cái xe nhỏ-nhỏ chừng 4 chỗ ngồi để đi chơi với người ta. Nếu ông cưới con em tôi, nó phải lên xuống mà thăm tôi thường-thường, lẽ nào ông biểu nó đi xe đò ngồi chung chạ với quân tầm bậy hoài hay sao. — Dạ, thưa để thủng-thẳng rồi tôi sẽ tính. Xe-hơi thiếu gì, muốn mua chừng nào cũng có, lật-đật gì. Đỗ-Thị núp trong phòng, nghe nói chuyện mình xong rồi, mới chường mặt ra, ngồi ăn trầu đàm đạo tự nhiên. Phú-Thứ cứ liếc ngó Đỗ-Thị, khí sắc hân-hoan, miệng chúm-chím cười hoài. Phú-Thứ về rồi, cách chừng nửa tháng thấy ngồi một cái xe-hơi mới mua đến thăm bà Phủ với Đỗ-Thị, trước đem xe lên cho bà Phủ coi<noinclude></noinclude> kk47ycm5nipr3ejdbekfl2bubpqxf46 Trang:Tien bac bac tien.pdf/107 104 72341 205755 2026-07-01T10:10:13Z Lcsnes 11706 /* Đã hiệu đính */ 205755 proofread-page text/x-wiki <noinclude><pagequality level="3" user="Lcsnes" />{{rh||— 105 —|}}</noinclude>sau mời bả Phủ, Đỗ-Thị và hai cô nhỏ bữa sau xuống nhà ông mà chơi một lần cho biết nhà. Bà Phủ ra coi xe thì khen ông mua xe tốt, rồi hứa sáng bữa sau sẽ đi với em và cháu xuống nhà ông chơi. Phú-Thứ mừng rỡ liền hứa sáng mai sẽ lên rước, rồi từ giã lên xe mà về. Chiều bữa ấy, lối 4 giờ rưỡi, trời trong gió mát, bà Phủ biểu sốp-phơ đem xe-hơi ra, rồi rủ Đỗ-Thị đi với bà một vòng ra Saigon mà hóng gió. Hai bà lên xe rồi, sốp-phơ quây máy tính chạy xuống trước nhà thương, rồi do đường đất đỏ mà ra Saigon. Lúc quanh tại góc nhà thương, xảy gặp một cái xe bò chở gạo đi núc-ních, choán hơn phân nửa lộ. Sốp-phơ lách mà đi, chạy phớt ngan cái xe bò, bà Phủ sợ đụng nên la om-sòm rồi mắng rằng: « Quân mày là quân chó, mầy muốn đi như vậy đặng dụng hư xe tao chơi phải hôn? Nè, hễ mầy làm hư xe tao thì mày phải cạo đầu thằng cha mầy đặng bán mà thường cho tao đa, nói cho mà biết. » Sốp-phơ cứ lặng thinh không dám hó-hé. Chạy ra đồng trống, sốp-phơ thấy đường thẳng-băng mà lại vắng-vẻ, nên đạp săng cho xe chạy mau. Bà Phủ la nữa, rồi mắng chưởi hâm he, nói rằng nếu còn chạy mau nữa thì<noinclude></noinclude> h1ysk5vr3gcmjxdwyoeli1zgjnjxm28 Trang:Tien bac bac tien.pdf/108 104 72342 205756 2026-07-01T10:10:15Z Lcsnes 11706 /* Đã hiệu đính */ 205756 proofread-page text/x-wiki <noinclude><pagequality level="3" user="Lcsnes" />{{rh||— 106 —|}}</noinclude>bà đuổi không cho ở. Ra tới ngả tư đường Thuận-Kiều, lúc quanh lại gặp một cái xe-hơi lớn; hai cái tránh nhau cách xa hơn năm tấc, nhưng vì bà Phủ mắc nói chuyện thình-lình lúc quanh bà thấy có xe khác thì bà giựt mình nên bà la om, rồi bà lấy cái ống nhỏ thau bà đập trên đầu sốp-phơ, nhổ trầu đổ tưới từ trên nón xuống tới lưng sốp-phơ đỏ lòm. Bà lại chưởi rủa vang-rân, những người đi đường không hiểu có việc gì, nên ai cũng đứng mà ngó. Sốp-phơ đã hổ mà lại phiền, nhưng vì xét phận mình nghèo, ở ăn đồng tiền mướn, nên nhẩn nhịn không dám nói chi hết. Xe ra tới chợ Bến-Thành, bà Phủ biểu đậu ngay trước nhà hàng Thành-Biện cho bà mua đồ. Bà Phủ với Đỗ-Thị vô nhà hàng rồi, sốp-phơ mới lột nón cổi áo ra tính lấy giẻ mà lau nhổ trầu. Nó thấy cái áo bành-tô trắng của nó trên lưng nhổ trầu dính hai ba khoảnh, mà khoảnh nào khoảnh nấy lớn hơn bàn tay, thì nó phiền vô cùng. Lúc ấy lại có hai cái xe-hơi khác đậu gần đó, hai tên sốp-phơ khác thấy áo nó dơ chạy lại hỏi thăm, rồi ngạo báng, làm cho nó hổ ngươi với chúng bạn, nên nó càng giận hơn nữa. Bà Phủ mua đồ rồi lên xe mà về. Khi xe tới<noinclude></noinclude> deo4y05qzfju3xc23aph5vma75gtwf2 Trang:Tien bac bac tien.pdf/109 104 72343 205757 2026-07-01T10:10:17Z Lcsnes 11706 /* Đã hiệu đính */ 205757 proofread-page text/x-wiki <noinclude><pagequality level="3" user="Lcsnes" />{{rh||— 107 —|}}</noinclude>nhà bà leo xuống rồi lại điểm mặt {{sic|sớp|sốp}}-phơ mà nói rằng: « Tao nhứt định đuổi mầy, không cho mầy ở nữa. Quân mầy là quân trâu sanh chó đẻ, đề mầy ở có ngày mầy đụng bể xe của tao. Bữa nay là ngày 27 tây rồi, vậy một tây mầy phải thôi, tao không cho ở nữa đâu. » Tên sốp-phơ không dám ngó bà, và leo xuống và nói rằng: « Bẩm bà, tôi ở coi xe hơn một năm rồi, tôi cầm máy mà chạy có đụng lần nào đâu. » Bà Phủ nạt rằng: « Đồ chó! Mầy còn trả lời với tao nữa à! Mầy muốn tao đuổi liền bây giờ hay sao mà mầy nói đi nói lại? Tao đã nhứt định đuổi rồi, bây giờ ông nội mầy nói tao cũng không nghe, chẳng luận là mầy. » Bà Phủ nói rồi ngoe-ngoảy bỏ đi vô nhà. Tên sốp-phơ đem xe vô mà mặt coi bùng-thụng. Sáng bữa sau, lối 8 giờ, bà Phủ thức dậy ăn lót lòng rồi, bèn biểu Đỗ-Thị sửa-soạn cho sẵn đặng ông Huyện hàm Phú-Thứ lên tới thì đi liền cho khỏi nắng. Đỗ-Thị dồi phấn, gỡ đầu, mặc áo màu trứng gà, thay quần lụa trắng mới, tuy đeo có một đội bông hột-xoàn với một sợi dây chuyền nhỏ, song dung nhan xinh đẹp đến nỗi người không biết tuổi, chắc phải tưởng bà tuổi chưa tới bốn mươi. Đỗ-Thị biểu<noinclude></noinclude> ixc8rsgjk42q8i89ju4qyrgst0nbg9n