Wikisource viwikisource https://vi.wikisource.org/wiki/Trang_Ch%C3%ADnh MediaWiki 1.47.0-wmf.10 first-letter Phương tiện Đặc biệt Thảo luận Thành viên Thảo luận Thành viên Wikisource Thảo luận Wikisource Tập tin Thảo luận Tập tin MediaWiki Thảo luận MediaWiki Bản mẫu Thảo luận Bản mẫu Trợ giúp Thảo luận Trợ giúp Thể loại Thảo luận Thể loại Chủ đề Thảo luận Chủ đề Tác gia Thảo luận Tác gia Trang Thảo luận Trang Mục lục Thảo luận Mục lục Biên dịch Thảo luận Biên dịch TimedText TimedText talk Mô đun Thảo luận Mô đun Event Event talk Đề tài Hai đứa trẻ 0 7702 205783 205558 2026-07-08T11:18:41Z ~2026-38907-52 20386 205783 wikitext text/x-wiki {{Chất lượng vk|50%}}{{đầu đề | tựa đề = Hai đứa trẻ | tác giả = Thạch Lam | năm = 1938 | dịch giả = | phần = | trước = | sau = | ấn bản = có | ghi chú = }} <div class="prose" style="text-align:justify;"> Tiếng trống thu không<ref>Thu không: chiều tối, lính huyện đánh trống thu quân và đóng cổng thành (thành bảo vệ huyện đường) sau khi xem xét trong thành không có gì khả nghi.</ref> trên cái chợ của huyện nhỏ; từng tiếng một vang xa để gọi buổi chiều. Phương tây đỏ rực như lửa cháy và những đám mây ánh hồng như hòn than sắp tàn. Dãy tre làng trước mặt đen lại và cắt hình rõ rệt trên nền trời. Chiều, chiều rồi. Một chiều êm ả như ru, văng vẳng tiếng ếch nhái kêu ran ngoài đồng ruộng theo gió nhẹ đưa vào. Trong cửa hàng hơi tối, muỗi đã bắt đầu vo ve. Liên ngồi yên lặng bên mấy quả thuốc sơn đen; đôi mắt chị bóng tối ngập đầy dần và cái buồn của chị: Liên không hiểu sao, nhưng chị thấy lòng buồn man mác trước cái giờ khắc của ngày tàn. - Em thắp đèn lên chị Liên nhé? Nghe tiếng An, Liên đứng dậy trả lời: - Hẵng thong thả một lát nữa cũng được. Em ra ngồi đây với chị kẻo trong muỗi. An bỏ bao diêm xuống bàn cùng chị ra ngoài chõng ngồi; chiếc chõng nan lún xuống và kêu cót két. - Cái chõng này sắp gãy rồi chị nhỉ? - Ừ để rồi chị bảo mẹ mua cái khác thay vào. Hai chị em gượng nhẹ ngồi yên nhìn ra phố. Các nhà đã lên đèn cả rồi, đèn treo trong nhà bác phở Mĩ, đèn Hoa Kì leo lét trong nhà ông Cửu, và đèn dây sáng xanh trong hiệu khách... Những nguồn ánh sáng đều chiếu ra ngoài phố khiến cát lấp lánh từng chỗ và đường mấp mô thêm vì những hòn đá nhỏ một bên sáng một bên tối. Chợ họp giữa phố vãn từ lâu. Người về hết và tiếng ồn ào cũng mất. Trên đất chỉ còn rác rưởi, vỏ bưởi, vỏ thị, lá nhãn và bã mía. Một mùi âm ẩm bốc lên, hơi nóng của ban ngày lẫn mùi cát bụi quen thuộc quá, khiến chị em Liên tưởng là mùi riêng của đất, của quê hương này. Một vài người bán hàng về muộn đang thu xếp hàng hóa, đòn gánh đã xỏ sẵn vào quang rồi, họ còn đứng nói chuyện với nhau ít câu nữa. Mấy đứa trẻ con nhà nghèo ở ven chợ cúi lom khom trên mặt đất đi lại tìm tòi. Chúng nhặt nhạnh thanh nứa, thanh tre, hay bất cứ cái gì có thể dùng được của các người bán hàng để lại, Liên trông thấy động lòng thương nhưng chính chị cũng không có tiền để mà cho chúng nó. Trời nhá nhem tối, bây giờ chị em Liên mới thấy thằng cu bé xách điếu đóm và khiêng hai cái ghế trên lưng ở trong ngơ đi ra; chị Tí, mẹ nó, theo sau, đội cái chỏng trên đầu và tay mang không biết bao nhiêu là đồ đạc: tất cả cái cửa hàng của chị. - Sao hôm nay chị dọn hàng muộn thế? Chị Tí để chõng xuống đất, bày biện các bát uống nước mãi rồi mới chép miệng trả lời Liên: - Ối chao, sớm với muộn mà có ăn thua gì. Ngày, chị đi mò cua bắt tép; tối đến chị mới dọn cái hàng nước này dưới gốc cây bàng, bên cạnh cái mốc gạch. Để bán cho ai? Mấy người phu gạo hay phu xe, thỉnh thoảng có mấy chú lính lệ<ref>Lính lệ: lính nhưng không có vũ trang chỉ làm các việc tạp dịch, hầu hạ quan lại, giữ trật tự trong dinh quan huyện.</ref> trong huyện hay người nhà thầy thừa<ref>Thầy thừa: thừa phái. Một loại viên chức Nhà nước phụ trách công việc ở các phòng khác nhau trong một huyện đường.</ref> đi gọi chân tổ tôm, cao hứng vào hàng chị uống bát nước chè tươi và hút điếu thuốc lào. Chị Tí chả kiếm được bao nhiêu, nhưng chiều nào chị cũng dọn hàng, từ chập tối cho đến đêm. Chị kê xong chõng ghế, dịch ngọn đèn Hoa Kì lại để ngồi têm trầu, còn thằng cu thì loay hoay nhóm lửa để nấu nồi nước chè. Lúc bấy giờ chị mới ngẩng lên nói chuyện với Liên: - Còn cô chưa dọn hàng à? Liên giật mình, kêu khẽ: Chết chửa! Rồi đứng dậy giục em: - Vào đóng cửa hàng thôi, không mẹ mắng chết. An đáp: - Hôm nay chưa chắc mẹ có ra không, chị ạ. Mẹ còn bận làm gạo cơ mà. Ngày nào, cứ chập tối, mẹ Liên tạt ra thăm hàng một lần, và bà dặn hễ cứ trống thu không là phải đóng cửa hàng lại. Thế mà Liên mãi ngồi nhìn phố quên mất! Bây giờ Liên vội vàng vào thắp đèn, xếp những quả<ref>Quả: một thứ dụng cụ dùng để đựng hàng khô, hình tròn có nắp, cốt trong bằng tre đan, bên ngoài thường sơn mầu đen hoặc mầu nâu, mầu đỏ.</ref> sơn đen lại, trong lúc An đi tìm then để cài cửa cho chắc chắn. Cái cửa hàng hai chị em trông coi - là một cửa hàng tạp hóa nhỏ xíu, mẹ Liên dọn ngay từ khi cả nhà bỏ Hà Nội về quê ở, vì thầy Liên mất việc. Một gian hàng bé thuê lại của bà lão móm ngăn ra bằng một tấm phên nứa dán giấy nhật trình<ref>Nhật trình: báo hằng ngày.</ref>. Mẹ Liên giao cho Liên trông coi - bà còn bận làm hàng xáo<ref>Làm hàng xáo: đong thóc, xay giã, giần sàng thành gạo rồi đem bán.</ref> - và buổi tối thì hai chị em cùng ngủ đây để trông hàng. Liên đếm lại những phong thuốc lào, xếp vào hòm các bánh xà phòng còn lại, vừa lẩm nhẩm tính tiền hàng. Hôm nay ngày phiên mà bán cũng chẳng ăn thua gì. - Có phải buổi trưa em bán cho bà Lực hai bánh xà phòng không? An ngẫm nghĩ rồi đáp: - Vâng, bà ta mua hai bánh, còn cụ Chi lấy chịu nửa bánh nữa. Liên với cái bàn tính để cộng số tiền. Nhưng trong hàng nóng và muỗi quá, chị ngần ngại rồi xếp hết cả tiền vào tráp không tính nữa: - Thôi, để mai tính một thể. An nhìn chị, chỉ đợi lúc ấy. Hai chị em cùng vội muốn đóng cửa hàng để lại ra ngoài kia, ngồi trên chỏng ngắm nhìn phong cảnh ngoài phố. Liên khóa vội tráp tiền với một chiếc chìa khóa chị đeo vào cái dây xà tích bạc<ref>Xà tích: một thứ đồ trang sức của phụ nữ ngày xưa thường là một sợi dây mạ bạc giắt ở thắt lưng có đeo chìa khóa, hộp vôi ăn trầu.</ref> ở thắt lưng, chiếc xà tích và cái khóa chị quý mến và hãnh diện, vì nó tỏ ra chị là người con gái lớn và đảm đang. - A, cô bé làm gì thế? Nghe câu nói tiếp theo một tiếng cười khanh khách, chị em Liên không cần ngoảnh mặt ra cũng biết là ai đã vào hàng. Đó là cụ Thi, một bà già hơi điên, vẫn mua rượu ở hàng Liên. Liên đã biết tính bà, chị lẳng lặng rót một cút rượu ti<ref>Rượu ti: rượu do công ty rượu được Nhà nước (thời Pháp thuộc) bảo trợ sản xuất bán cho dân một cách hợp pháp.</ref> đầy đưa cho cụ; chị không dám nhìn mặt cụ, và trong lòng hơi run sợ, chị mong cho cụ chóng đi. Cụ cầm cút rượu soi lên rồi cười gịn giã nói: - A, em Liên thảo nhỉ. Hôm nay lại rót đầy cho chị đây. Cụ ngửa cổ ra đằng sau, uống một hơi cạn sạch, rồi vừa chép miệng vừa lần ruột tượng trả tiền - Cụ để ba đồng xu vào tay Liên, xoa đầu chị một cái rồi lảo đảo bước ra ngoài. Hai chị em Liên đứng sững nhìn theo cụ đi lần vào bóng tối, tiếng cười khanh khách nhỏ dần về phía làng. &ast; &ast; &ast; Trời đã bắt đầu đêm, một đêm mùa hạ êm như nhung và thoảng qua gió mát. Đường phố và các ngõ con dần dần chứa đầy bóng tối. Các nhà đã đóng im ỉm, trừ một vài cửa hàng còn thức, nhưng cửa chỉ để hé ra một khe ánh sáng. Trẻ con tụ họp nhau ở thềm hè, tiếng cười nói vui vẻ, khiến An thèm muốn nhập bọn với chúng để nô đùa, nhưng sợ trái lời mẹ dặn phải coi hàng, nên hai chị em đành ngồi yên trên chỏng, đưa mắt theo dơi những bóng người về muộn, từ từ đi trong đêm. Vòm trời hàng ngàn ngôi sao ganh nhau lấp lánh, lẫn với vệt sáng của những con đom đóm bay là trên mặt đất hay leo vào cành cây. An và Liên lặng ngước mắt lên nhìn các vì sao để tìm sông Ngân Hà và con vịt theo sau ông Thần Nông. Vũ trụ thăm thẳm bao la đối với tâm hồn hai đứa trẻ như đầy bí mật và xa lạ và làm mỏi trí nghĩ, nên chỉ một lát hai chị em lại chúi nhìn về mặt đất, về quầng sáng thân mật chung quanh ngọn đèn lay động trên chỏng hàng của chị Tí. Về phía huyện, một chấm lửa khác nhỏ và vàng lơ lửng đi trong đêm tối, mất đi, rồi lại hiện ra... An trỏ tay bảo chị: - Kìa, hàng phở của bác Siêu đã đến kia rồi. Tiếng đòn gánh kĩu kịt nghe rơ rệt, khói theo gió tạt lại chỗ hai chị em: bác Siêu đã tới gần, đặt gánh phở xuống đường. Bác cúi xuống, nhóm lại lửa, thổi vào cái nứa con. Bóng bác mênh mang ngả xuống đất một vùng và kéo dài đến tận hàng rào hai bên ngơ. An là Liên ngửi thấy mùi phở thơm, nhưng ở cái huyện nhỏ này, quà bác Siêu bán là một thứ quà xa xỉ, nhiều tiền, hai chị em không bao giờ mua được. Liên nhớ lại khi ở Hà Nội chỉ được hưởng những thức quà ngon, lạ - bấy giờ mẹ Liên nhiều tiền - được đi chơi bờ hồ uống những cốc nước lạnh xanh đỏ. Ngoài ra, kỷ niệm nhớ lại không rơ rệt, chỉ là một vùng sáng rực và lấp lánh. Hà Nội nhiều đèn quá! Từ khi nhà Liên dọn về đây, từ khi có cái cửa hàng này, đêm nào Liên và em cũng phải ngồi trên chiếc chỏng tre dưới gốc bàng với cái tối của quang cảnh phố chung quanh. Đêm tối đối với Liên quen lắm, chị không sợ nó nữa. Tối hết cả, con đường thăm thẳm ra sông, con đường qua chợ về nhà, các ngơ vào làng lại sẫm đen hơn nữa. Giờ chỉ còn ngọn đèn con của chị Tí, và cái bếp lửa của bác Siêu chiếu sáng một vùng đất cát; trong cửa hàng, ngọn đèn của Liên, ngọn đèn vặn nhỏ, thưa thớt từng hột sáng lọt qua phên nứa. Tất cả phố xá trong huyện bây giờ thu nhỏ lại nơi hàng nước của chị Tí. Thêm được một gia đình bác xẩm ngồi trên manh chiếu, cái thau sắt trắng để trước mặt, nhưng bác chưa hát vì chưa có khách nghe. Chị Tí phe phẩy cành chuối khô đuổi ruồi bò trên mấy thức hàng, chậm rãi nói: - Giờ muộn thế này mà họ chưa ra nhỉ? Chị muốn nói mấy chú lính trong huyện, mấy người nhà của cụ thừa, cụ lục<ref>Cụ lục (lục sự): loại viên chức nhà nước ngành tòa án (ở đây là cấp huyện).</ref> là những khách hàng quen của chị. Bác Siêu đáp vẩn vơ. - Hôm nay trong ông giáo cũng có tổ tôm. Dễ họ không phải đi gọi đâu. Vợ chồng bác xẩm góp chuyện bằng mấy tiếng đàn bầu bần bật trong yên lặng. Thằng con bò ra đất, ngoài manh chiếu, nghịch nhặt những rác bẩn vùi trong cát bên đường. Chừng ấy người trong bóng tối mong đợi một cái gì tươi sáng cho sự sống nghèo khổ hằng ngày của họ. * * * An và Liên đã buồn ngủ ríu cả mắt. Tuy vậy hai chị em vẫn cố gượng để thức khuya chút nữa, trước khi vào hàng đóng cửa đi ngủ. Mẹ vẫn dặn phải thức đến khi tàu xuống - Ðường sắt đi ngang qua ngay trước mặt phố - để bán hàng, may ra còn có một vài người mua. Nhưng cũng như mọi đêm, Liên không trông mong còn ai đến mua nữa. Với lại đêm họ chỉ mua bao diêm, hai gói thuốc là cùng. Liên và em cố thức là vì cớ khác, vì muốn được nhìn chuyến tàu. Chín giờ có chuyến tàu ở Hà Nội đi qua huyện. Đó là sự hoạt động cuối cùng của đêm khuya. An đã nằm xuống gối đầu lên đùi chị, mí mắt sắp sửa rơi xuống, còn dặn với: - Tàu đến chị đánh thức em dậy nhé. - Ừ, em cứ ngủ đi. Liên khẽ quạt cho An, vuốt lại mái tóc tơ. Đầu em bé nặng dần trên người Liên; chị ngồi yên không động đậy. Qua khe lá của cành bàng ngàn sao vẫn lấp lánh; một con đom đóm bám vào dưới mặt lá, vùng sáng nhỏ xanh nhấp nháy rồi hoa bàng rụng xuống vai Liên khe khẽ, thỉnh thoảng từng loạt một. Tâm hồn Liên yên tĩnh hẳn, có những cảm giác mơ hồ không hiểu. Trống cầm canh<ref>Trống cầm canh: người xưa chia thời gian một đêm làm năm canh. Đầu mỗi canh có điểm trống.</ref> ở huyện đánh tung lên một tiếng ngắn, khô khan, không vang động ra xa, rồi chìm ngay vào bóng tối. Người vắng mãi, trên hàng ghế chị Tí mới có hai ba bác phu ngồi uống nước và hút thuốc lào. Nhưng một lát từ phố huyện đi ra, hai ba người cầm đèn lồng lung lay các bóng dài: mấy người làm công ở hiệu khách đi đón bà chủ ở tỉnh về. Bác Siêu nghển cổ nhìn ra phía ga, lên tiếng: - Đèn ghi đã ra kia rồi. Liên cũng trông thấy ngọn lửa xanh biếc, sát mặt đất, như ma trơi. Rồi tiếng còi xe lửa ở đâu vang lại, trong đêm khuya kéo dài ra theo gió xa xôi. Liên đánh thức em: - Dậy đi, An. Tàu đến rồi. An nhỏm dậy, lấy tay dụi mắt cho tỉnh hẳn. Hai chị em nghe thấy tiếng dồn dập, tiếng xe rít mạnh vào ghi. Một làn khói bừng sáng trắng lên đằng xa, tiếp đến tiếng hành khách ồn ào khe khẽ. Mấy năm nay buôn bán kém nên người lên xuống ít, có khi hai chị em đợi chờ chẳng thấy ai. Trước kia, ở sân ga, có mấy hàng cơm mở đón khách, đèn sáng cho đến nửa đêm. Nhưng bây giờ họ đóng cửa cả rồi, cũng im lặng tối đen như ngoài phố. Hai chị em chờ không lâu. Tiếng còi đã rít lên, và tàu rầm rộ đi tới. Liên dắt em đứng dậy để nhìn đoàn xe vụt qua, các toa đèn sáng trưng, chiếu ánh cả xuống đường. Liên chỉ thoáng trông thấy những toa hạng trên sang trọng lố nhố những người, đồng và kền lấp lánh, và các cửa kính sáng. Rồi chiếc tàu đi vào đêm tối, để lại những đốm than đỏ bay tung trên đường sắt. Hai chị em còn nhìn theo cái chấm đỏ của chiếc đèn xanh trên toa sau cùng, xa xa mãi rồi khuất sau rặng tre. - Tàu hôm nay không đông nhỉ, chị nhỉ. Liên cầm tay em không đáp. Chuyến tàu đêm nay không đông như mọi khi, thưa vắng người và hình khư kém sáng hơn. Nhưng họ ở Hà Nội về! Liên lặng theo mơ tưởng. Hà Nội xa xăm, Hà Nội sáng rực vui vẻ và huyên náo. Con tàu như đã đem một chút thế giới khác đi qua. Một thế giới khác hẳn đối với Liên, khác hẳn cái vầng sáng ngọn đèn của chị Tí và ánh lửa của bác Siêu. Đêm tối vẫn bao bọc chung quanh, đêm của đất quê, và ngoài kia, đồng ruộng mênh mang và yên lặng. - Thôi đi ngủ đi chị. Liên vỗ vai em ngồi xuống chỏng. An cũng ngồi xuống và ngả đầu vào vai Liên. Tiếng vang động của xe hỏa đã nhỏ dần, và mất dần trong bóng tối, lắng tai cũng không nghe thấy nữa. Sao trên trời vẫn lấp lánh. Cả phố huyện bây giờ mới thật là hết náo động, chỉ còn đêm khuya, tiếng trống cầm canh và tiếng chó cắn. Từ phía ga, bóng đêm lồng với bóng người đi về; chị Tí đương sửa soạn đồ đạc và bác Siêu đã gánh hàng đi vào trong làng, còn vợ chồng bác xẩm ngủ gục trên manh chiếu tự bao giờ. Liên quay lại nhìn em thấy An cũng đã ngủ say, tay nắm chặt tà áo chị và đầu vẫn dựa vào vai. Liên nhìn quanh đêm tối, gió đã thoáng lạnh và đom đóm không còn nữa. Chị cúi xuống vực em vào trong hàng, mắt cũng đã ríu lại. Chị gài cửa cẩn thận và vặn nhỏ đèn đặt trên cái quả thuốc sơn đen. Rồi Liên đến bên em nằm xuống. Chị gối đầu lên tay nhắm mắt lại. Những cảm giác ban ngày lắng đi trong tâm hồn Liên và hình ảnh của thế giới quanh mình mờ đi trong mắt chị. Liên thấy mình sống giữa bao nhiêu sự xa xôi không biết như chiếc đèn con của chị Tí chỉ chiếu sáng một vùng đất nhỏ. Nhưng Liên không nghĩ được lâu; mắt chị nặng dần, rồi sau Liên ngập vào giấc ngủ yên tĩnh, cũng yên tĩnh như đêm ở trong phố, tịch mịch và đầy bóng tối. </div> {{chú thích cuối trang}} {{PVCC-Việt Nam}} [[Thể loại:Truyện ngắn]] [[Thể loại:Văn học Việt Nam]] pav4ajk5pijulz0hv6hfax5tktc6w1q Trang:Tien bac bac tien.pdf/108 104 72342 205773 205756 2026-07-08T09:42:08Z ~2026-38829-41 20385 205773 proofread-page text/x-wiki <noinclude><pagequality level="3" user="Lcsnes" />{{rh||— 106 —|}}</noinclude>bà đuổi không cho ở. Ra tới ngả tư đường Thuận-Kiều, lúc quanh lại gặp một cái xe-hơi lớn; hai cái tránh nhau cách xa hơn năm tấc, nhưng vì bà Phủ mắc nói chuyện thình-lình lúc quanh bà thấy có xe khác thì bà giựt mình nên bà la om, rồi bà lấy cái ống nhổ thau bà đập trên đầu sốp-phơ, nhổ trầu đổ tưới từ trên nón xuống tới lưng sốp-phơ đỏ lòm. Bà lại chưởi rủa vang-rân, những người đi đường không hiểu có việc gì, nên ai cũng đứng mà ngó. Sốp-phơ đã hổ mà lại phiền, nhưng vì xét phận mình nghèo, ở ăn đồng tiền mướn, nên nhẩn nhịn không dám nói chi hết. Xe ra tới chợ Bến-Thành, bà Phủ biểu đậu ngay trước nhà hàng Thành-Biện cho bà mua đồ. Bà Phủ với Đỗ-Thị vô nhà hàng rồi, sốp-phơ mới lột nón cổi áo ra tính lấy giẻ mà lau nhổ trầu. Nó thấy cái áo bành-tô trắng của nó trên lưng nhổ trầu dính hai ba khoảnh, mà khoảnh nào khoảnh nấy lớn hơn bàn tay, thì nó phiền vô cùng. Lúc ấy lại có hai cái xe-hơi khác đậu gần đó, hai tên sốp-phơ khác thấy áo nó dơ chạy lại hỏi thăm, rồi ngạo báng, làm cho nó hổ ngươi với chúng bạn, nên nó càng giận hơn nữa. Bà Phủ mua đồ rồi lên xe mà về. Khi xe tới<noinclude></noinclude> 3hf8rlt7kvc3hf766abvw1x31vpdrfa Trang:Tien bac bac tien.pdf/109 104 72343 205774 205764 2026-07-08T09:45:49Z ~2026-38829-41 20385 205774 proofread-page text/x-wiki <noinclude><pagequality level="3" user="Lcsnes" />{{rh||— 107 —|}}</noinclude>nhà bà leo xuống rồi lại điểm mặt {{sic|sớp|sốp}}-phơ mà nói rằng: « Tao nhứt định đuổi mầy, không cho mầy ở nữa. Quân mầy là quân trâu sanh chó đẻ, để mầy ở có ngày mầy đụng bể xe của tao. Bữa nay là ngày 27 tây rồi, vậy một tây mầy phải thôi, tao không cho ở nữa đâu. » Tên sốp-phơ không dám ngó bà, và leo xuống và nói rằng: « Bẩm bà, tôi ở coi xe hơn một năm rồi, tôi cầm máy mà chạy có đụng lần nào đâu. » Bà Phủ nạt rằng: « Đồ chó! Mầy còn trả lời với tao nữa à! Mầy muốn tao đuổi liền bây giờ hay sao mà mầy nói đi nói lại? Tao đã nhứt định đuổi rồi, bây giờ ông nội mầy nói tao cũng không nghe, chẳng luận là mầy. » Bà Phủ nói rồi ngoe-ngoảy bỏ đi vô nhà. Tên sốp-phơ đem xe vô mà mặt coi bùng-thụng. Sáng bữa sau, lối 8 giờ, bà Phủ thức dậy ăn lót lòng rồi, bèn biểu Đỗ-Thị sửa-soạn cho sẵn đặng ông Huyện hàm Phú-Thứ lên tới thì đi liền cho khỏi nắng. Đỗ-Thị dồi phấn, gỡ đầu, mặc áo màu trứng gà, thay quần lụa trắng mới, tuy đeo có một đôi bông hột-xoàn với một sợi dây chuyền nhỏ, song dung nhan xinh đẹp đến nỗi người không biết tuổi, chắc phải tưởng bà tuổi chưa tới bốn mươi. Đỗ-Thị biểu<noinclude></noinclude> 1zb5c94sxniazjdhgd55qxdcit8b82q Trang:Tien bac bac tien.pdf/110 104 72347 205775 2026-07-08T10:10:17Z Lcsnes 11706 /* Đã hiệu đính */ 205775 proofread-page text/x-wiki <noinclude><pagequality level="3" user="Lcsnes" />{{rh||— 108 —|}}</noinclude>Thanh-Huê sửa-soạn đi theo chơi, còn Thanh-Kiều lo chải giày, sửa tóc cho bà mà bà không thèm nói tới. Ba người trong nhà thay áo đổi quần vừa xong, thì ông Huyện hàm lên cũng vừa tới. Cái xe-hơi của ông mới mua rộng lớn tới bảy chỗ ngồi, nên ông mời hết ba người lên đi chung một xe với ông, rồi chiều ông sẽ đưa về. Bà Phủ nói rằng thuở nay bà đi đâu cũng đi xe nhà, chớ không muốn đi xe khác, nên biểu sốp-phơ đem xe ra cho bà đi. Đỗ-Thị không lẽ bỏ bà Phủ mà ngồi chung một xe với ông Huyện hàm, nên leo lên xe bà Phủ. Ông Huyện hàm thấy Đỗ-Thị sửa-soạn nhan sắc coi càng đẹp hơn ngày thường bội phần thì ông khoăn-khoái trong lòng, muốn đi chung một xe đặng nói chuyện chơi, nên xin cô Thanh-Huê lên đi xe của ông, còn ông thì leo lên ngồi dựa bên sốp-phơ xe của bà Phủ đặng dắc đường và gần Đỗ-Thị mà nói chuyện cho dễ. Xe bà Phủ đi trước, xe nhỏ mà chở ba người, còn xe của ông Huyện hàm đi sau, xe lớn mà có một mình Thanh-Huê ngồi mà thôi. Thanh-Kiều đứng trước cửa đợi xe chạy hết rồi cô trở vô, sắc mặt coi buồn nghiến. {{nop}}<noinclude></noinclude> f5vkrnsuertk42vzxjv7v8hrttseprz Trang:Tien bac bac tien.pdf/111 104 72348 205776 2026-07-08T10:10:18Z Lcsnes 11706 /* Đã hiệu đính */ 205776 proofread-page text/x-wiki <noinclude><pagequality level="3" user="Lcsnes" />{{rh||— 109 —|}}</noinclude>Xe bà Phủ qua đò Xóm-Củi trước nên chạy trước. Xe Thanh-Huê qua đò sau, nên lục-thục theo {{sic|sao|sau}}. Tên sốp-phơ của bà Phủ hôm qua bị đánh ống nhổ trên đầu rồi lại bị mắng chưởi và hâm đuổi thì trong lòng oán hận, bởi vậy khi xe qua khỏi đò rồi nó nghĩ thầm trong trí rằng mình coi máy xe hơn một năm mình giữ-gìn tử-tế luôn luôn mà bị chưởi bới hoài, nay còn có vài ngày nữa thì mình phải ra khỏi nhà bà, vậy mình đạp cho hết săng đặng chạy mau một lần chơi, kẻo bấy lâu nay mình chạy chậm bị chúng bạn chê cười; bà có chưởi thì chưởi, bề nào mình cũng bị đuổi, chẳng cần phải sợ nữa. Hai bên đường mấy đám ruộng cấy lúa sớm thì lúa đã chín, nên nắng dọi đỏ vàng, còn mấy đám ruộng cấy lúa mùa thì lúa đã trở nên coi chỗ xanh chỗ trắng. Đỗ-Thị với bà Phủ ngó lúa bộ coi đắc ý vô cùng, còn ông Huyện hàm Phú-Thứ ngồi trước mà hay ngoái đầu day lại phía sau, miệng thì nói coi chừng xe của mình coi có chạy theo kịp hay không, mà mắt thì cứ liếc ngó Đỗ-Thị. Tên sốp-phơ thấy khúc đường ngay mới tính chạy mau chơi, nên nó đạp cho xuống săng nhiều rồi xe bắt chạy mạnh. Bà Phủ thấy xe<noinclude></noinclude> no0sqse5igdxdlax5p52t2d9fha0tp6 Trang:Tien bac bac tien.pdf/112 104 72349 205777 2026-07-08T10:10:20Z Lcsnes 11706 /* Đã hiệu đính */ 205777 proofread-page text/x-wiki <noinclude><pagequality level="3" user="Lcsnes" />{{rh||— 110 —|}}</noinclude>chạy mau quá thì kêu mà chưởi rằng: « Sốp-phơ, mầy chạy đi bắt ông bắt cha mầy hay là đi đâu mà chạy mau dữ vậy ». Sốp-phơ đã giận sẵn rồi, nghe tiếng chưởi càng giận hơn nữa, nên không thèm trả lời, cứ đạp săng xuống riết cho xe chạy hết máy. Xe chạy gió đàn vùng-vụt, bà Phủ mắng chưởi vang rân, càng chưởi xe càng chạy mau chạy đến nỗi khăn của bà Phủ bay xuống ruộng, bà la om mà sốp-phơ cũng không ngừng. Đỗ-Thị kinh hãi nên cũng tiếp mà la với bà Phủ; phần hai bà ngồi sau thì la, phần sốp-phơ cầm máy thì cho chạy, kẻ la người chạy không ai nghe ai, làm cho người đi đường thấy xe chạy như giông, bụi cát hốt theo lấp đầu, ai cũng lấy làm lạ, nên leo lên lề đường đứng mà tránh. Bà Phủ với Đỗ-Thị la quá, mà tên sốp-phơ không chịu chạy chậm, ông Huyện hàm thấy vậy cũng kinh tâm; ông tưởng sốp-phơ điên rồi nên ông nắm cánh tay nó mà kêu biểu đừng chạy mau nữa. Sốp-phơ cứ cầm máy chạy hoài, bà Phủ với Đỗ-Thị sợ chết nên la khóc nghe rất thảm thiết. Ông Huyện hàm bối-rối trong lòng, khiến sốp-phơ không nổi, ông muốn giựt tay bánh mà cầm đặng cho xe<noinclude></noinclude> fzxmoxxnjqu25x7woq62tj4bhj6tfnm Trang:Tien bac bac tien.pdf/113 104 72350 205778 2026-07-08T10:10:21Z Lcsnes 11706 /* Đã hiệu đính */ 205778 proofread-page text/x-wiki <noinclude><pagequality level="3" user="Lcsnes" />{{rh||— 111 —|}}</noinclude>ngừng, song ông mới sắm xe có mấy ngày, không thạo máy xe hơi, ông không biết làm sao, phần thì nghe la khóc, phần thì cũng sợ chết, cùng thế ông mới nắm riết cánh tay sốp-phơ mà kéo, tưởng làm như vậy cho xe ngừng. Ông Huyện hàm đương kéo tay {{sic|sớp|sốp}}-phơ nhủng-nhẳng, bỗng nghe hai tiếng « bốp, bốp » hai bánh xe nổ luôn một lượt, tên sốp-phơ vùng la lớn « buông tay tôi », muốn đạp thắng cho xe ngừng mà đạp không kịp, cái xe đã xán vô cây keo dựa lề đường một cái « rầm » nghe tiếng là « chết rồi, trời ôi » rồi cái xe lật úp dưới đám ruộng lúa sớm mới gặt bữa trước. Lúc ấy có một cái xe ngựa vừa chạy tới, tên đánh xe kinh hãi, ngừng xe, rồi hai người đàn-ông đi xe với nó mới nhảy xuống chạy riết lại, thì thấy ông Huyện hàm ngồi dựa bó lúa ôm chưn mà la, Đỗ-Thị nằm vắt ngan trên bờ ruộng, máu chảy mặt mũi đỏ lòm, còn bà Phủ với sốp-phơ thì bị xe đè nằm rên nhỏ-nhỏ không la được. Ba người muốn rán sức đỡ cái xe đặng kéo bà Phủ với sốp-phơ ra, mà đỡ không nổi, nên lính-quýnh không biết liệu thế nào mà cứu cho được. Người thì chạy lên đường coi có ai đi ngan kêu họ phụ lực, kẻ thì đi kiếm cây<noinclude></noinclude> fc6oxcehmx3ls84f7i363pmv019u9md Trang:Tien bac bac tien.pdf/114 104 72351 205779 2026-07-08T10:10:24Z Lcsnes 11706 /* Đã hiệu đính */ 205779 proofread-page text/x-wiki <noinclude><pagequality level="3" user="Lcsnes" />{{rh||— 112 —|}}</noinclude>tính xeo cái xe cho hỏng mặt đất đặng có đem hai người bị kẹt ấy ra, mà đường vắng không thấy ai đi, đồng trống không có nhà ai hết. Cách chừng nửa giờ đồng hồ, bỗng thấy có một cái xe-hơi ở phía Chợ-lớn chạy xuống. Ba người ấy đồng chạy lên lộ tính đón mà kêu cứu giùm. Xe ấy là xe của Thanh-Huê. Sốp-phơ dòm thấy có xe-hơi lật phía trước thì thất kinh, nên đạp thắng ngừng lại. Thanh-Huê dòm thấy mẹ mình nằm vắt ngan trên bờ, máu chảy quần áo đỏ lòm, thì mặt cô tái xanh, la khóc om-sòm và lật-đật nhảy xuống. Tên sốp-phơ mới phụ với ba người kia mà đỡ cái xe lật rồi đem tên {{sic|sớp|sốp}}-phơ nọ với bà Phủ ra. Tên sốp-phơ nọ bị bể ngực đứt họng máu chải linh-láng nên đã chết ngắt rồi, còn bà Phủ thì máu chảy từ trên đầu xuống tới dưới bấp vế, mình mảy dịu oặt, song hơi còn thở hoi-hóp. Mấy người coi lại thì Đỗ-Thị mặt bị kiến xe hơi cắt ba bốn đường sâu hóm nên máu chảy nhiều, chớ không có bịnh chỗ nào khác, còn ông Huyện hàm thì bị gảy chơn trái và trầy trên trán hai đường. Mấy người mới phụ mà khiên hết lên để nằm trên xe hơi của ông Huyện hàm rồi sốp-phơ quày lại chở lên nhà thương Chợ-lớn. Thanh-Huê cứ lấy<noinclude></noinclude> op7sj2v72rh168re38iwqa2tmjqxz4l Trang:Tien bac bac tien.pdf/115 104 72352 205780 2026-07-08T10:10:27Z Lcsnes 11706 /* Đã hiệu đính */ 205780 proofread-page text/x-wiki <noinclude><pagequality level="3" user="Lcsnes" />{{rh||— 113 —|}}</noinclude>khăn đậy mặt mà khóc, trong lòng chết điến, không lo tính việc chi được hết. {{vạch tùy chỉnh|Fancy4|50}}<section end="VI"/> <section begin="VII"/>{{g|{{lớn|'''VII'''}}}} Thanh-Kiều ngồi trên lầu mà thêu khăn, cô nhớ phận cha bất hạnh cô thương, cô nhớ thân anh ở xa cô buồn; rồi cô lại nghĩ tới bà Phủ khắc bạc, Đỗ-Thị tính lấy chồng, Thanh-Huê toan bội nghĩa, ba người ấy hễ mở miệng thì nói tiền bạc, ai có tiền thì phải, ai không tiền thì quấy, việc gì có lợi dầu chịu tiếng xấu cũng làm, việc nào thất lợi dầu hiệp nghĩa trọn tình cũng không cần cố, bởi vậy lòng cô lạnh ngắt, trí cô ngán ngẩm, ngồi thêu khăn mà giọt lụy chứa chan, rút một sợi chỉ thì nước mắt sa một nhểu. Thình-lình cô nghe tiếng xe-hơi ngừng ngoài cửa, rồi lại nghe tiếng Thanh-Huê kêu tên cô. Cô lật-đật đi lại mở cửa sổ mà dòm, thì thấy xe-hơi của Phú-Thứ đậu ngoài đường, có dạng người nằm trong xe, còn Thanh-Huê thì chạy riết vào nhà la khóc nghe gớm-ghiếc. Thanh-Kiều kinh hãi, bươn-bả chạy xuống thang lầu, gặp Thanh-Huê chạy lên, hai chị em<noinclude></noinclude> qinc2yshu87qlnmofo4id7t38ur6rm0 Trang:Tien bac bac tien.pdf/116 104 72353 205781 2026-07-08T10:10:29Z Lcsnes 11706 /* Đã hiệu đính */ 205781 proofread-page text/x-wiki <noinclude><pagequality level="3" user="Lcsnes" />{{rh||— 114 —|}}</noinclude>ôm nhau, em thì rung-rẩy không biết việc gì, chị thì khóc kêu « em ôi, cô chết rồi, mẹ bị bịnh nặng ». Thanh-Kiều dắc Thanh-Huê đi lại ván mà ngồi rồi Thanh-Huê mới thuật việc xe bà Phủ chạy trước va vô cây nên lật úp dưới ruộng, xe Thanh-Huê chạy tới chở hết đem về nhà thương, tên sốp-phơ đã chết trước rồi, bà Phủ vô tới cửa nhà thương thì bà cũng tắc hơi, còn Đỗ-Thị bị kiến cắt nát mặt, Phú-Thứ bị gãy hết một chưn, thì quan Thầy thuốc lo băng bó và để nằm trong nhà thương, bây giờ Thanh-Huê chở bà Phủ với sốp-phơ đem về nhà đặng lo bề chôn cất. Thanh-Kiều nghe rõ đầu đuôi thì than khóc vang rân. Chú làm vườn với chị nấu ăn nghe than khóc cũng chạy ra hỏi thăm, rồi xúm nhau bồng bà Phủ đem vô nhà để nằm trên giường sắt của bà và cũng khiêng tên sốp-phơ đem vô để nằm dưới nhà xe. Thanh-Kiều tuy lo sợ song trong bụng tỉnh táo, cô biểu xe hơi của ông Huyện hàm chạy về Cần-Giuộc báo tin cho bà con ông hay, còn cô kêu xe kéo chạy vô nhà thương thăm mẹ một chút, rồi đi thẳng ra Sàigòn kêu anh rể là Như-Bình vô giùm giúp lo tống táng bà Phủ. Đương lúc lo sợ buồn rầu bối-rối, Thanh{{nct}}<noinclude></noinclude> sqsykx97lavc9hzm41svdysq2wpgsh1 Tiền bạc, bạc tiền/VI 0 72354 205782 2026-07-08T10:10:31Z Lcsnes 11706 [[w:WP:TTL|←]]Trang mới: “{{đầu đề | tựa đề = [[../]] | tác giả = Hồ Biểu Chánh | ghi đè tác giả = | dịch giả = | phần = VI | trước = [[../V|V]] | sau = [[../VII|VII]] | ghi chú = }} <pages index="Tien bac bac tien.pdf" from=94 to=115 fromsection="VI" tosection="VI" />” 205782 wikitext text/x-wiki {{đầu đề | tựa đề = [[../]] | tác giả = Hồ Biểu Chánh | ghi đè tác giả = | dịch giả = | phần = VI | trước = [[../V|V]] | sau = [[../VII|VII]] | ghi chú = }} <pages index="Tien bac bac tien.pdf" from=94 to=115 fromsection="VI" tosection="VI" /> ag7qlgv5270ae9w8hy9we5v1fnvm50e