Wikivoyage
viwikivoyage
https://vi.wikivoyage.org/wiki/Trang_Ch%C3%ADnh
MediaWiki 1.47.0-wmf.10
first-letter
Phương tiện
Đặc biệt
Thảo luận
Thành viên
Thảo luận Thành viên
Wikivoyage
Thảo luận Wikivoyage
Tập tin
Thảo luận Tập tin
MediaWiki
Thảo luận MediaWiki
Bản mẫu
Thảo luận Bản mẫu
Trợ giúp
Thảo luận Trợ giúp
Thể loại
Thảo luận Thể loại
TimedText
TimedText talk
Mô đun
Thảo luận Mô đun
Event
Event talk
Trò chuyện
0
62982
121536
2026-07-08T05:05:56Z
Lcsnes
6521
Trang mới: “{{pagebanner|Talking with the hands (cropped).jpg}} Thế giới có hơn 5.000 ngôn ngữ khác nhau, trong đó hơn 20 ngôn ngữ có từ 50 triệu người nói trở lên. Du lịch có thể giúp bạn tiếp xúc với bất kỳ ngôn ngữ nào trong số này. Mục đích bài viết này nhằm cung cấp cái nhìn tổng quan về cách giải quyết khó khăn ngôn ngữ là vấn đề quan trọng đối với nhiều du khách. Xem Sổ tay ng…”
121536
wikitext
text/x-wiki
{{pagebanner|Talking with the hands (cropped).jpg}}
Thế giới có hơn 5.000 ngôn ngữ khác nhau, trong đó hơn 20 ngôn ngữ có từ 50 triệu người nói trở lên. Du lịch có thể giúp bạn tiếp xúc với bất kỳ ngôn ngữ nào trong số này.
Mục đích bài viết này nhằm cung cấp cái nhìn tổng quan về cách giải quyết khó khăn ngôn ngữ là vấn đề quan trọng đối với nhiều du khách. Xem [[Sổ tay ngôn ngữ]] về từng thứ tiếng cụ thể.
==Xoay xở khi không biết tiếng địa phương==
{{infobox|Gọi tên
|Nếu cần đánh vần một cái tên, hãy lưu ý rằng các chữ cái được phát âm khác nhau trong các ngôn ngữ khác nhau. Chữ "i" được phát âm là "ee" trong hầu hết các tiếng châu Âu (còn "e" lại được phát âm là "eh"). Có một số ''bảng chữ cái đánh vần'' quốc gia và quốc tế để giúp tránh hiểu nhầm, nguyên được sinh ra cho các đường truyền bị nhiễu (cũng như liên lạc trên không). Bảng chữ cái được biết đến rộng rãi nhất có thể kể đến ITU, ICAO và NATO. Một số chữ cái quốc tế bị thiếu, chẳng hạn như œ, æ và ŋ, nên bảng chữ cái quốc gia sẽ sát với thực tế hơn. Không phải ai cũng biết đánh vần chữ bất kỳ cụ thể trong tiếng nào đó, nhưng có thể truyền đạt "A như trong Alpha" dễ hơn là chỉ nói "Ay" hoặc dùng một cách tùy ý, có thể gây mơ hồ (bảng chữ cái ITU đã được điều chỉnh nhiều lần để tránh điều đó). Tất nhiên, viết tên ra thì tốt hơn, nhưng không phải lúc nào cũng khả thi, nhất là khi định gọi ai đó.
}}
{| class="wikitable" align=right
|+Bảng chữ cái đánh vần ITU/ICAO/NATO
|-
| A || Alpha || J || Juliett || S || Sierra
|-
| B || Bravo || K || Kilo || T || Tango
|-
| C || Charlie || L || Lima || U || Uniform
|-
| D || Delta || M || Mike || V || Victor
|-
| E || Echo || N || November || W || Whisky
|-
| F || Foxtrot || O || Oscar || X || X-ray
|-
| G || Golf || P || Papa || Y || Yankee
|-
| H || Hotel || Q || Quebec || Z || Zulu
|-
| I || India || R || Romeo
|-
|}
*'''Tham gia tour du lịch bằng ngôn ngữ của bạn.''' Điều này có thể bao gồm nhiều hoạt động, từ việc nghe hướng dẫn bằng giọng nói tại sảnh bảo tàng, đến tham gia tour du lịch bằng xe buýt có hướng dẫn viên vòng quanh cả một quốc gia hoặc khu vực. Xem thêm {{ill|Du lịch có hướng dẫn|en|guided tours}} và {{ill|Đại lý lữ hành|en|Travel agencies}}.
*'''Tìm nơi người nói tiếng Anh thường lui tới'''. Những địa điểm như câu lạc bộ {{ill|hài độc thoại|en|stand-up comedy}} thường có đông khán giả nói tiếng Anh.
*'''Thuê hướng dẫn viên hoặc phiên dịch viên'''. Khá khả thi nhưng không phải lúc nào cũng rẻ hay tiện lợi. Phương án này khá tốt cếu ưu tiên hoàn tất công việc hơn là tiết kiệm tiền (như đang đi công tác). Đặc biệt nếu số tiền phải trả lớn, việc sử dụng phiên dịch viên riêng tự thuê từ cộng đồng địa phương hoặc do đại sứ quán giới thiệu có thể an toàn hơn lấy từ các dịch vụ cung cấp trung gian.
*'''Phiên dịch điện tử''', giống như nhiều ứng dụng có thể tải xuống trên điện thoại di động hoặc tích hợp AI, có thể cực kỳ hữu ích khi thực hiện yêu cầu đơn giản tại khách sạn, [[phương tiện di chuyển|phương tiện giao thông]], hay thậm chí nhà hàng. Hãy nhớ rằng đây chỉ là giao tiếp một chiều, nhưng nó thường có thể truyền đạt được thông điệp khi ngôn ngữ cử chỉ không hiệu quả.
*''' [[Sổ tay ngôn ngữ]]''' hoặc từ điển phù hợp. Học những điều cơ bản về phát âm, cách chào hỏi, cách hỏi đường và số (trong giao dịch) có thể đủ để đáp ứng hầu hết các nhu cầu thiết yếu khi đi du lịch một mình, và có thể là một hoạt động thú vị trong những chuyến bay dài hoặc xe chậm chuyến.
*'''Viết ra các con số''' để hiển thị cho người địa phương đọc. Chữ viết thường dễ hiểu hơn lời nói. Điều này đặc biệt đúng với địa chỉ, vì chúng thường khó phát âm rõ ràng.
*'''Hãy thử nói bất kỳ thứ tiếng nào mà bạn biết'''. Nhiều người ở các nước hậu Xô Viết nói tiếng Nga, một số người Thổ Nhĩ Kỳ và Ả Rập nói tiếng Pháp hoặc tiếng Đức khá tốt,...
Khi một hay cả hai phía đều bị hạn chế trong bất kỳ ngôn ngữ nào bạn đang dùng, hãy ''đơn giản hóa hết mức''! Giữ câu đơn ngắn gọn. Sử dụng thì hiện tại. Tránh thành ngữ. Sử dụng từ đơn và {{ill|cử chỉ|en|Gestures}} để [[giao tiếp|truyền thông]].
Nếu không cách nào hiệu quả, có thể chỉ cần mỉm cười thật nhiều và dùng cử chỉ. Điều đáng ngạc nhiên là cách này có thể giúp bạn rất nhiều; nhiều người cực kỳ khoan dung. Tuy nhiên, trước khi chuyển sang dùng ngôn ngữ cơ thể, luôn luôn nên kiểm tra phần "Tôn trọng" để nắm rõ phong tục ở điểm đến; một cử chỉ được hiểu rõ và hoàn toàn vô hại trong văn hóa này có thể mang tính xúc phạm nghiêm trọng ở nền văn hóa khác.
==Nói tiếng Anh==
{{quote|
Nếu nói được ba thứ tiếng, bạn là người ''tam ngữ'';
Nếu nói được hai thứ tiếng, bạn là người ''song ngữ'';
Nếu chỉ nói được một ngôn ngữ, bạn là người nói tiếng Anh.
}}
Nếu bạn không thể truyền đạt thông điệp bằng tiếng địa phương, sẽ rất may nếu nói được tiếng Anh vì nhiều người trên thế giới học tiếng Anh như ngôn ngữ thứ hai. Có rất nhiều nơi mà khá nhiều người nói được một chút và nhiều người thuộc tầng lớp trí thức dùng tiếng Anh thành thạo.
Có hai nhóm quốc gia mà trình độ tiếng Anh tốt đến mức du khách thường có thể giao tiếp dễ dàng chỉ bằng tiếng Anh:
*Thuộc địa cũ của các cường quốc nói tiếng Anh – toàn bộ [[Nam Á|tiểu lục địa Ấn Độ]], [[Malaysia]], [[Brunei]], [[Hồng Kông]], [[Philippines]], các tiểu Ả Rập nhỏ ở [[Trung Đông|vùng Vịnh]], hầu hết vùng [[Caribe]], hầu hết [[châu Đại Dương]], phần lớn Đông và Nam [[châu Phi]] và vài nơi khác – tiếng Anh vẫn được sử dụng rộng rãi, đặc biệt là trong các tầng lớp giàu có.
*Một số quốc gia, chủ yếu ở châu Âu – đặc biệt như [[Hà Lan]], {{ill|các nước Bắc Âu|en|Nordic countries}} và [[Israel]] – được tiếp xúc rộng rãi với các phương tiện truyền thông tiếng Anh, truyền thống học ngoại ngữ mạnh mẽ và hệ thống giáo dục tốt, vì vậy nhiều người nói tiếng Anh khá tốt. Điều này cũng đúng ở một mức độ nhất định với nhiều quốc gia châu Âu nằm phía đông Bức màn Sắt . Ở đó, hầu hết những người lớn lên sau khi chủ nghĩa cộng sản sụp đổ (khoảng năm 1990) đều biết tiếng Anh tốt, trong khi những người đã trưởng thành vào thời điểm đó thường không biết nhiều (họ có thể đã học và tiếp xúc với các ngôn ngữ khác, chẳng hạn như tiếng Nga và tiếng Đức).
Tiếng Anh cũng là ngôn ngữ quốc tế trong khoa học, với hơn 90% bài báo khoa học hiện đại được xuất bản bằng tiếng Anh, vì vậy học giả làm việc trong các lĩnh vực khoa học tại trường đại học danh tiếng trên khắp thế giới thường có khả năng sử dụng tiếng Anh thành thạo. Tiếng Anh cũng được sử dụng rộng rãi trong một số lĩnh vực khác liên quan đến hợp tác quốc tế.
Tuy nhiên, việc người dân địa phương sẽ nỗ lực đến mức nào để hiểu và giao tiếp lại là một vấn đề hoàn toàn khác, tùy thuộc từng cá nhân và nền văn hóa. Đối với một số người, việc người ngoại quốc nói được tiếng địa phương sẽ hoàn toàn gây bất ngờ thú vị. Một số người thì bắt đầu trò chuyện mà không có lời chào hỏi lịch sự bằng tiếng địa phương mà yêu cầu phải nói tiếng Anh lại là điều xúc phạm. Nhiều người có nói được tiếng Anh thì chưa chắc đã sẵn sàng, do thiếu tự tin hoặc thời gian hạn hẹp,...
Như mọi khi, hãy lưu ý đến các quy tắc ứng xử địa phương. Bạn sẽ nhận được ánh nhìn nghiêm khắc ở [[Frankfurt]] nếu làm mất thời gian của người bán hàng bằng vốn tiếng Đức bập bẹ, giao tiếp sẽ nhanh chóng chuyển sang tiếng Anh. Tuy nhiên, ở [[Paris]], nỗ lực vụng về ban đầu bằng tiếng Pháp có thể khiến người đối thoại cảm thấy thoải mái hơn nhiều. Trong một nhà hàng ở [[Tokyo]] có thể thấy tất cả nhân viên phục vụ là sinh viên làm thêm tụ tập quanh bàn mình để thử nói tiếng Anh, trong khi họ cười khúc khích mỗi khi bạn thử nói tiếng Nhật. Rõ ràng, nhìn chung không nên kỳ vọng rằng tất cả mọi người gặp được trong chuyến đi đều có thể nói tiếng Anh.
Hầu như bất cứ nơi đâu, nếu đến khu vực thu hút nhiều du khách quốc tế và ở trong khách sạn đăt tiền, thì sẽ có đủ nhân viên nói tiếng Anh một cách thoải mái.
Bản đồ bên dưới thể hiện tỷ lệ phần trăm người nói tiếng Anh nói chung theo từng quốc gia. Tuy nhiên, cần lưu ý rằng điều này có thể khá gây hiểu nhầm, vì khả năng nói tiếng Anh có thể khác nhau đáng kể trong cùng một nước. Ở quốc gia mà tiếng Anh không phải là ngôn ngữ chính, người nói tiếng Anh thường tập trung nhiều hơn ở các thành phố lớn và gần điểm du lịch nổi tiếng. Ví dụ, tại [[Nhật Bản]], tỷ lệ người nói tiếng Anh cao hơn ở [[Tokyo]], [[Osaka]] và [[Kyoto]], nhưng sẽ giảm đáng kể khi đến các vùng nông thôn ở [[Shikoku]] hoặc [[Kyushu]].
[[Nam Phi]], [[Ấn Độ]] và [[Malaysia]] có thể coi là các nước nói tiếng Anh xét về nơi du lịch hoặc họp mặt công việc, nhưng trình độ giáo dục thấp hơn ở vùng nông thôn. Ngược lại, [[Canada]] tuy là nước đa số nói tiếng Anh, nhưng vẫn có những vùng nói tiếng Pháp và có thể khó tìm thấy người dùng tiếng Anh thành thạo.
[[Image:World map percentage english speakers by country.svg|thumb|center|480px|Tỷ lệ dân số nói tiếng Anh theo quốc gia<br>(màu xám = không có dữ liệu)]]
===Người không phải bản ngữ tiếng Anh===
Hãy tưởng tượng, có một nhóm gồm người đến từ [[Manchester]], [[Boston]], [[Jamaica]], [[Sydney]] đang ngồi quanh bàn ăn tối tại nhà hàng ở [[Toronto]]. Họ say sưa kể chuyện cho nhau bằng chất giọng và đặc ngữ địa phương. Nhưng phục vụ là người nhập cư từ [[Johannesburg]] hay bất kỳ nhân viên nào khác cũng đều có thể giúp đỡ khi cần. Điều này chứng tỏ sức mạnh của tiếng Anh, bất chấp nhiều khác biệt về phương ngữ bản địa, không ai trong số năm khách này cần phải làm gì nhiều hơn ngoài việc thỉnh thoảng yêu cầu người phục vụ nhắc lại điều gì đó chưa rõ.
Ngày nay, những người nói tiếng Anh bản ngữ đi du lịch bên ngoài "khối các nước nói tiếng Anh" có thể dễ dàng nghĩ rằng người khác ở mọi nơi hiểu mọi điều họ nói. Ban ngày, họ đến địa điểm du lịch, được hướng dẫn viên nói tiếng Anh, người ta chào mời mua hàng bằng tiếng Anh, ca khúc từ radio gần đó cũng bằng tiếng Anh. Đến tối trở lại khách sạn, xem tin tức BBC hoặc CNN trong phòng rồi đi bar gần đó, hòa cùng dân địa phương đang say mê theo dõi trận đấu bóng đá Ngoại hạng Anh trên màn hình TV lớn.
Nhưng sự phổ biến của tiếng Anh không nên làm chúng ta mù quáng (đúng hơn là làm chúng ta điếc) trước thực tế rằng nhiều người nói tiếng Anh mà chúng ta gặp ở nước ngoài chỉ thành thạo đến mức cần thiết để làm công việc mình. Một hướng dẫn viên lịch thiệp, khéo léo và am hiểu kể về lịch sử và văn hóa như ở [[Công viên khảo cổ Angkor|Angkor Wat]] tỏ ra khá cảm thông và chia sẻ thêm khi uống nước có thể hoàn toàn bối rối nếu phải trải qua một ngày cùng bạn ở nhà.
Nếu nhóm bốn khách trên cùng ăn ở một nhà hàng nhưng tại [[Berlin]] hoặc [[Dubai]], lời khuyên đầu tiên không phải là nên làm gì mà là '''không''' nên làm gì: nói lặp lại to và chậm hơn, nói vui là "dịch bằng âm lượng". Cách này chỉ hữu ích nếu bình thường giọng bạn khá nhỏ nhẹ hoặc trong tình huống người nghe thực sự không nghe rõ. Nhưng thật nực cười khi cho rằng chỉ nói to lên mà tiếng Anh lại đột nhiên dễ hiểu. Điều đó (dường như) chỉ đúng khi nói với con nít (cũng biết tiếng Anh) thôi. Còn lại thì người nghe có thể cảm thấy bị xúc phạm giống như chính cảm giác của bạn khi nghe tiếng Hindi, Tagalog hoặc Hungary to và chậm vậy.
Điều những người ngồi quanh bàn cần làm, cũng như tất cả những người nói tiếng Anh bản ngữ đang cố gắng để người không phải bản ngữ và có vốn tiếng Anh hạn chế hiểu được, trước hết và trên hết là phải ghi nhớ rằng có những khía cạnh của việc nói và hiểu tiếng Anh mà hầu hết người bản ngữ đã thành thạo từ nhỏ đến mức không để ý, nhưng chính nó lại gây khó cho người không phải bản ngữ, ngay cả khi đã học chuyên sâu ngoại ngữ tiếng Anh.
Cụ thể:
*'''Nói chậm''' như thể đang nói chuyện với người bản ngữ ngay cả khi họ không hiểu. Nói chậm tác dụng khác hoàn toàn với nói to. Nhưng khi nói chậm, hãy nhớ giữ nguyên trọng âm, nhấn mạnh vào cùng âm tiết và từ giống như khi tốc độ bình thường. Nhiều người không phải bản ngữ dựa vào trọng âm để giúp phân biệt từ và nghĩa khác nhau, chứ nếu không có trọng âm (ví dụ ...a ...ro ...bot) thì người nghe có thể còn bối rối hơn trước.
*'''Chuẩn hóa tiếng Anh bản thân'''. Trước hết cần tránh dùng thành ngữ mà nói từ ngữ đơn giản nhất, ít gây hiểu nhầm nhất có thể để diễn đạt điều muốn nói. Có một câu chuyện (có lẽ là giai thoại) kể rằng một phiên dịch viên người Nga kỳ cựu tại Liên Hợp Quốc khi nghe nhà ngoại giao Mỹ dùng cụm từ "out of sight, out of mind" (xa mặt cách lòng) trong bài phát biểu, đã dịch sang tiếng mẹ đẻ với nghĩa "bị mù nên hóa điên". Hãy ghi nhớ điều đó, chẳng hạn nhân viên bán hàng sẽ không hiểu nhầm thứ bạn muốn mua thành thứ khác hay lại cho rằng khách chỉ đang trêu đùa.
*'''Lưu ý từ vựng và cách phát âm không chuẩn mực'''. Bạn có thể sử dụng tiếng lóng khó hiểu mà không hề nhận ra, khiến người nghe không thể hiểu được. Hãy thử tưởng tượng cảm giác người phục vụ tại khách sạn năm sao ở Paris khi nghe vị khách đến từ vùng Đông Nam nước Mỹ gọi món ăn sáng là "''Ah'm'om' git me some'm eggs''" như thể trong quán ở [[Georgia]]. Dù có thể tự hào về chất giọng phương ngữ đặc trưng (như [[Glasgow]]) nhưng nó có thể là kẻ thù tồi tệ nhất khi nói địa chỉ nơi muốn đến cho tài xế taxi ở [[Bangalore]].
*'''Tiếng Anh nói ra có thể khác với tiếng Anh người nghe đang hiểu'''. Nhà văn Mỹ Bill Bryson sống ở Anh từng nói rằng đôi khi thế giới thấy dường như hai quốc gia này đang cố tình làm khó bằng vốn từ vựng khác biệt: ví dụ, Royal Mail giao thư ở Anh, Postal Service giao thư ở Mỹ. Điều này cũng có thể gây ra vấn đề cho người bản ngữ tiếng Anh khi ở nước ngoài, tùy thuộc nơi ở. Một người trông xe ở khách sạn tại châu Âu lục địa có thể không hiểu ý bạn khi bảo anh ta đặt hành lý vào cốp xe, nhưng nếu dùng từ Anh Anh "boot" thì anh ta hiểu liền. Tương tự, nhân viên siêu thị Brasil có thể cười bối rối khi tự hỏi tại sao cây gỗ (stick) lại cần pin nhưng nếu nói rõ là cho ''flashlight'' thì mọi việc ổn ngay. Theo quy tắc chung, tiếng Anh Anh là biến thể chính được giảng dạy ở Khối Thịnh vượng chung và phần lớn châu Âu (dù ngày càng ít dùng), trong khi tiếng Anh Mỹ là biến thể chính được giảng dạy ở hầu hết các nước khác, mặc dù sản phẩm văn hóa Mỹ hiện diện khắp nơi có thể khiến các từ ngữ đặc trưng ở Mỹ trở nên phổ biến hơn là từ bất kỳ lớp học tiếng Anh chính khóa nào. Xem thêm chi tiết trong ''{{ill|Biến thể tiếng Anh|en|English language varieties}}.
*'''Tránh dùng cụm động từ''', tức là cụm động từ trong đó động từ thông dụng được kết hợp với một hoặc hai giới từ để tạo thành động từ khác với nghĩa không tương đồng với động từ gốc, ví dụ "to let in" hoặc "to put up with". Các từ thông dụng này có vẻ dễ hiểu và hầu hết người bản ngữ tiếng Anh đều dùng trong giao tiếp mà không cần suy nghĩ. Nhưng chúng lại là nỗi ám ảnh của hầu hết người học tiếng Anh không phải bản ngữ vì thường không có từ tương đương trong ngôn ngữ mẹ đẻ của họ, mà nghĩa lại dường như không liên quan đến các từ hợp thành. Thử nghĩ đến trường hợp bạn yêu cầu ai đó "put out" (dập tắt) điếu thuốc, người đó hiểu theo nghĩa đen từng từ một nên đã đi ra ngoài và tiếp tục hút theo yêu cầu; vậy hãy nói ''extinguish'' nhất là nếu người nghe nói tiếng thuộc nhóm ngôn ngữ Romance, vì từ đó có gốc Latin dễ nhận ra hơn.
*'''Tránh đặt câu hỏi phủ định'''. Trong tiếng Anh, người ta thường trả lời câu hỏi như "They're not going to shoot those horses, are they?" (Họ sẽ không bắn những con ngựa đó, phải không?") bằng "No" (Không) để khẳng định rằng những con ngựa sẽ không bị bắn. Tuy nhiên, người nghe cố gắng hiểu câu hỏi đó bằng cách hiểu theo nghĩa đen từng từ có thể nói "Yes" (Có) để chỉ ra rằng người hỏi đã đúng khi cho rằng những con ngựa sẽ không bị bắn... người hỏi lại hiểu câu trả lời theo nghĩa ngược hoàn toàn là những con ngựa sẽ bị bắn. Vì ngay cả người bản ngữ đôi khi cũng nhầm lẫn giống như vậy, tiếng Anh thiếu các từ tương đương với một số ngôn ngữ khác để chỉ sự khác biệt này, nên hãy hỏi thẳng: "Are they going to shoot those horses?" (Họ có định bắn những con ngựa đó không?) và cung cấp đủ ngữ cảnh trong câu trả lời.
*'''Chủ động lắng nghe''' bằng cách tập trung chú ý vào người nói và khẳng định bằng lời nói, như "Yes", "OK" hay "I am listening" (Tôi đang nghe) trong khi đang nói chuyện. Khi đang nói, hãy tiếp tục nhìn vào người nghe, nếu họ trông có vẻ không hiểu thì đúng là đang không hiểu thật. Thường xuyên hỏi xem người nghe có hiểu không, và nhắc lại những gì họ bảo bằng các cách khác nhau - ví dụ: "So the next train to [[Barcelona]] is at 15:30?" (Vậy chuyến tàu tiếp theo đến Barcelona có phải lúc 15:30 không?), để họ hiểu những gì bạn hiểu và có cơ hội sửa lại nếu bị hiểu sai.
*'''Đề nghị tiếp tục trò chuyện khi uống''' (bia rượu) nếu điều đó phù hợp với văn hóa (không nên làm vậy khi nói chuyện với người Hồi giáo hoặc người Mormon sùng đạo). Một số nghiên cứu đã chỉ ra rằng mọi người cảm thấy thoải mái hơn khi nói ngôn ngữ thứ hai khi nhậu. Hãy thử nếu các cách khác không hiệu quả. Tuy nhiên, đừng quá chén: một hai ly bia có thể giúp nói chuyện dễ dàng hơn, nhưng say xỉn có thể khiến nói ngọng, chưa kể đến những nguy hiểm khác khi say {{ill|Đồ uống có cồn|lt=rượu|en|Alcoholic_beverages}} ở nơi xa lạ.
===Phương ngữ tiếng Anh===
{{main|Biến thể tiếng Anh}}
Có một số khác biệt mà du khách cần lưu ý. Người Mỹ thường để đồ trong ''trunk'' (cốp xe) và cẩn thận với ''speed bumps'' (gờ giảm tốc), trong khi người Anh lại để đồ trong ''boot'' và lái xe chậm qua ''sleeping policemen'' tương ứng. Một quảng cáo tuyển dụng ở Ấn Độ có thể muốn thuê một ''fresher'' (mới tốt nghiệp đại học) với mức lương hàng năm là 8 lakh (800.000 rupee). Một nhà hàng Philippines có ''comfort room'' hay ''CR'' (nhà vệ sinh) riêng cho nam nữ. Và cứ thế; hầu hết mọi phương ngữ đều có một vài điều nghe có vẻ lạ đối với những người nói tiếng Anh khác. Người bản ngữ tiếng Anh thường có thể hiểu hầu hết những điều này trong ngữ cảnh, nhưng vẫn có thể khó hơn đối với người học tiếng Anh như ngôn ngữ thứ hai. Một số từ có thể gây nhầm lẫn được đề cập trong bài viết từng quốc gia.
Ngay cả người bản ngữ tiếng Anh đôi khi cũng gặp khó khăn với giọng địa phương ở các nước nói tiếng Anh khác. Ví dụ, một bartender ở Manhattan kể chuyện khi cặp vợ chồng người Anh bước vào và nói những lời mà anh ta nghe được là "''To Mount Sinai?''" (Đến Mount Sinai?). Anh ta vui vẻ chỉ cho họ cách đến bệnh viện gần đó cùng tên, nhưng ngạc nhiên và bối rối khi họ lặp lại yêu cầu dứt khoát hơn. Cuối cùng, anh ta mới nhận ra rằng họ chỉ đang yêu cầu "''two martinis''" (hai ly martini).
Và dĩ nhiên, như đã đề cập ở trên, khó khăn sẽ dễ xảy ra hơn đối với người nói tiếng Anh như ngôn ngữ thứ hai. Có một số khác biệt nổi bật giữa {{ill|tiếng Anh Mỹ và tiếng Anh Anh|en|American and British English}}, nhưng bạn sẽ tìm thấy nhiều khác biệt địa phương hơn nữa về chính tả, và thậm chí cả những từ tương tự được sử dụng cho những khái niệm hoàn toàn khác nhau khi đi du lịch qua các nước khác nhau.
==Ngôn ngữ khu vực==
Ở nhiều vùng, việc biết thứ tiếng khu vực hữu ích. Điều này dễ hơn nhiều so với việc cố gắng học nhiều tiếng địa phương khác nhau, và nhìn chung hữu ích hơn bất kỳ tiếng địa phương riêng lẻ nào.
[[Image:World regional languages map.png|thumb|center|480px|Các ngôn ngữ khu vực chính trên thế giới]]
Các ngôn ngữ khu vực được sử dụng rộng rãi tại nhiều quốc gia là:
* '''[[Sổ tay tiếng Tây Ban Nha|Tiếng Tây Ban Nha]]''' tại [[Tây Ban Nha]], phần lớn {{ill|Mỹ Latinh|es|América Latina}} và [[Guinea Xích Đạo]].
* '''[[Sổ tay tiếng Ả Rập|Tiếng Ả Rập]]''' tại [[Trung Đông]], {{ill|Bắc Phi|en|North Africa}}, [[Mauritania]], [[Sudan]], [[Nam Sudan]], [[Chad]], [[Somalia]], [[Djibouti]] và [[Comoros]].
* '''[[Sổ tay tiếng Nga|Tiếng Nga]]'''tại [[Nga]], [[Belarus]], [[Ukraina]], {{ill|các nước Baltic|en|Baltic states}}, [[Trung Á]], [[Mông Cổ]] và [[Kavkaz]].
* '''[[Sổ tay tiếng Pháp|Tiếng Pháp]]''' tại [[Pháp]], [[Bỉ]], [[Monaco]], [[Luxembourg]], [[Thụy Sĩ]], {{ill|Thung lũng Aosta|it|Valle d'Aosta}} (Ý) và thuộc địa cũ: [[Québec]], [[Guyane thuộc Pháp]], phần lớn {{ill|Tây Phi|en|West Africa}}, phía tây {{ill|Bắc Phi|en|North Africa}}, [[Haiti]], một số quốc đảo [[châu Phi]], vùng [[Caribe]] và [[châu Đại Dương]].
Các ngôn ngữ khu vực hữu ích khác:
*'''[[Sổ tay tiếng Trung|Tiếng Trung]]''', còn gọi là tiếng Quan thoại hay tiếng Phổ thông, là ngôn ngữ chung của [[Trung Quốc]] và [[Đài Loan]], cũng được dùng rộng rãi trong cộng đồng người Hoa ở [[Malaysia]] và [[Singapore]]. Người bản ngữ nói tiếng Trung nhiều hơn bất kỳ ngôn ngữ nào khác, gấp hơn hai lần số người bản ngữ đứng thứ hai là tiếng Tây Ban Nha, so với tiếng Anh chỉ đứng thứ 3.
*'''[[Sổ tay tiếng Đức|Tiếng Đức]]''' tại [[Đức]], [[Áo]], [[Thụy Sĩ]], [[Luxembourg]] và [[Liechtenstein]] (cũng hữu dụng ở [[Trung Âu]] và [[Thổ Nhĩ Kỳ]]). Có nhóm thiểu số nói tiếng Đức ở [[Namibia]], nhưng nhiều người nói tiếng Anh hơn.
*'''{{ill|Sổ tay tiếng Hindi|lt=Tiếng Hindi|en|Hindi phrasebook}} hay {{ill|Sổ tay tiếng Urdu|lt=Urdu|en|Urdu phrasebook}}''' (gọi chung là tiếng Hindustan thông hiểu lẫn nhau) ở [[Ấn Độ]] và [[Pakistan]], cũng như cộng đồng người Ấn ở [[Mauritius]], [[Fiji]] và vùng [[Caribe]].
*'''[[Sổ tay tiếng Ý|Tiếng Ý]]''' tất nhiên ở [[Ý]], bao gồm [[San Marino]], [[Thành Vatican]] và [[Thụy Sĩ]], cũng như nhóm thiểu số đáng kể ở [[Malta]], [[Slovenia]] và đảo {{ill|Corse|fr}} của [[Pháp]].
*'''[[Sổ tay tiếng Mã Lai|Tiếng Mã Lai]]/[[Sổ tay tiếng Indonesia|Indonesia]]''' đương nhiên rất hữu ích ở [[Malaysia]] và [[Indonesia]], nhưng cũng phổ biến ở những nước láng giềng [[Brunei]], [[Singapore]] và [[Đông Timor]], cũng như một số vùng miền [[Nam Thái Lan]] và Nam [[Philippines]].
*'''{{ill|Sổ tay tiếng Ba Tư|lt=Tiếng Ba Tư|en|Persian phrasebook}}''' ở [[Iran]], [[Afghanistan]], một mức độ ít ở [[Tajikistan]].
*'''{{ill|Sổ tay tiếng Bồ Đào Nha|lt=Tiếng Bồ Đào Nha|en|Portuguese phrasebook}}''' ở [[Bồ Đào Nha]], [[Brasil]], [[Đông Timor]], [[Angola]], [[Mozambique]], [[Cabo Verde]], [[Guinea-Bissau]] và [[São Tomé và Príncipe]].
*'''{{ill|Sổ tay tiếng Swahili|lt=Tiếng Swahili|en|Swahili phrasebook}}''' ở [[Kenya]], [[Tanzania]], [[Uganda]], [[Rwanda]], [[Burundi]] và mức độ ít hơn ở {{ill|Đông Phi|en|East Africa}}.
Ngay cả ở những nơi hẻo lánh nhất vẫn có thể thấy nhân viên khách sạn và hướng dẫn viên nói tốt ngôn ngữ khu vực. Tiếng Anh có lẽ không hữu ích lắm ở một thị trấn nhỏ ở [[Uzbekistan]] chẳng hạn, nhưng tiếng Nga lại được dùng khá rộng rãi và có thể gặp người nói tiếng Ba Tư.
Ngôn ngữ khu vực thường vẫn hữu ích ở mức độ nhất định khi ra ngoài khu vực đó. Tiếng Nga hiện diện ở cả Hoa Bắc và Israel, tiếng Đức ở Thổ Nhĩ Kỳ và Nga, ... Ở Uzbekistan thì có thể thử tiếng Ba Tư. Tiếng Bồ Đào Nha và tiếng Tây Ban Nha không hoàn toàn dễ hiểu lẫn nhau (đặc biệt nếu người nói tiếng Tây Ban Nha định giải mã tiếng Bồ Đào Nha), nhưng nếu hai người đối thoại chậm và điều chỉnh cách nói cho phù hợp với ngôn ngữ kia, có thể sẽ nắm được những điểm quan trọng nhất vượt qua rào cản ngôn ngữ. Người dân vùng biên giữa Uruguay và Brasil thường làm điều này. Các thứ tiếng Romance khi viết ra thường có thể được giải mã nếu nắm được một số từ tiếng Latinh hay hiểu được sự dịch chuyển và phái sinh trong các ngôn ngữ kề cận (ví dụ: t và p trong tiếng Latinh trở thành b và d trong tiếng Tây Ban Nha, ct trong tiếng Latinh trở thành ch trong tiếng Tây Ban Nha và tt trong tiếng Ý), từ đó sẽ dễ hiểu rằng ''estación'' có lẽ giống với ''stazione'' và nhiều từ tương tự khác. Tất nhiên, "từ đồng âm khác nghĩa" rất phổ biến nên cũng đừng chắc chắn quá về phỏng đoán theo cách này.
==Diễn tả phổ quát==
{{infobox|Trà|Từ '''{{ill|trà|en|tea}}''' trong nhiều ngôn ngữ đều có nguồn gốc từ tiếng Trung như "te" ({{ill|Sổ tay tiếng Mân Nam|lt=Tiếng Mân Nam|en|Minnan phrasebook}} ở [[Phúc Kiến]]) hay "cha" ([[Sổ tay tiếng Quảng Đông|Tiếng Quảng Đông]] hoặc [[Sổ tay tiếng Trung|Quan Thoại]]). Phần lớn châu Á, Đông Âu và Bồ Đào Nha, từ này phát âm giống như "cha" (Nhật, Hàn, Bồ Đào Nha,...) hoặc "chai" (Hindi, Nga, Ba Tư, phần lớn vùng Balkan,...). Trong hầu hết các ngôn ngữ Tây Âu và tiếng Mã Lai/Indonesia, từ này phát âm giống như "te", "teh" hoặc "tee".
Ngoại lệ khá hiếm. Từ ''lahpet'' trong tiếng Miến Điện có thể bắt nguồn từ cùng một từ cổ với các từ trong tiếng Trung. Tiếng Ba Lan, tiếng Belarus và tiếng Litva sử dụng các biến thể của ''herbata'' xuất phát từ tiếng Hà Lan ''herba thee'' hoặc tiếng Latinh ''herba thea'' ("thảo mộc trà") và có cùng nguồn gốc với ''herb'' trong tiếng Anh.
}}
Một số từ tiếng Anh ở bất cứ đâu cũng hiểu được, tất nhiên tùy nơi có thể khác nhau. Ví dụ, đơn giản như "OK", "bye-bye", "hello" và "thank you" được dùng rộng rãi, nhiều người Hoa cũng hiểu. Tuy nhiên, trừ khi giao tiếp với các học giả hoặc nhân viên du lịch, thì vốn tiếng Anh người nói có khi chỉ dừng lại ở mấy từ đó thôi. Do ảnh hưởng của [[Hoa Kỳ]] thời hậu [[Thế chiến II]], nhiều từ ngữ dùng để chỉ những khái niệm hiện đại trong các ngôn ngữ trên thế giới đều bắt nguồn từ tiếng Anh Mỹ.
Từ tiếng Pháp cũng xuất hiện trong các thứ tiếng khác. "Merci" là cách nói "cảm ơn" trong những thứ tiếng khác nhau như tiếng Ba Tư, tiếng Bulgaria, tiếng Thổ Nhĩ Kỳ và tiếng Catalunya.
Người nói tiếng Anh sẽ nhận thấy những từ quen thuộc trong các ngôn ngữ châu Âu khác. Điều này phần lớn là do ảnh hưởng của tiếng Hy Lạp và tiếng Latinh đối với các ngôn ngữ này.
Thành ngữ tiếng Anh cũng có thể được tiếng khác mượn về. Ví dụ, "Ta-ta" rất phổ biến ở Ấn Độ.
Các từ viết tắt như CD hay DVD thường thành chuẩn chung trong nhiều thứ tiếng. Từ "WC" (water closet) dùng để chỉ nhà vệ sinh xuất hiện khắp mọi nơi từ biển báo đến trong lời nói, nhưng thú vị là lại không phổ biến lắm ở các nước nói tiếng Anh.
Những từ ngữ trong ngành du lịch, chẳng hạn như "hotel" (khách sạn), "taxi" và "menu" (thực đơn), được dân trong ngành hiểu ngay ngay cả khi không nói được tiếng Anh. Nhiều ngôn ngữ khác cũng mượn về và dùng một cách tự nhiên.
Một số từ có hình thái khá tương đồng toàn bộ thế giới Hồi giáo, có thể hiểu được khi biết một dạng trong số đó.
* "Cám ơn" là ''shukran'' trong tiếng Ả Rập, ''teshekkür'' trong tiếng Thổ Nhĩ Kỳ, ''tashekor'' trong tiếng Dari (tiếng Ba Tư ở Afghanistan), ''shukria'' trong tiếng Urdu.
*''Insh'allah'' có nghĩa ''nếu Chúa muốn''. Vốn là tiếng Ả Rập, cụm từ này được sử dụng rộng rãi trong hầu hết các nền văn hóa Hồi giáo, rồi đến các nhóm thiểu số không theo đạo Hồi ở những nước Ả Rập, trong cộng đồng người Do Thái ở Israel. Biến thể thậm chí còn tìm thấy trong tiếng Tây Ban Nha và tiếng Bồ Đào Nha – ''ojalá''/''oxalá'' (hy vọng)
*Mang nghĩa ''hòa bình'' hay ''bình an'' là lời chúc, lời chào phổ biến từ ''shalom'' trong tiếng Do Thái và ''salaam'' trong tiếng Ả Rập. Tiếng Mã Lai/Indonesia ''selamat'' (an toàn) cũng dùng làm lời chào (Tuy nhiên, ''salamat'' gần với nghĩa "cảm ơn" hơn trong nhiều ngôn ngữ Philippines).
Một số từ mượn có thể rất giống nhau trong nhiều ngôn ngữ. Ví dụ, ''sauna'' (nguồn gốc từ tiếng Phần Lan) nghe tương tự trong tiếng Trung và tiếng Anh, cùng nhiều thứ tiếng khác. ''Naan'' trong tiếng Ba Tư nghĩa là bánh mì; được dùng trong nhiều Ấn ngữ và tiếng Duy Ngô Nhĩ, rồi tiếng Quan Thoại (馕 ''náng'' ) mượn vào để chỉ những loại bánh mì dẹt của người Duy Ngô Nhĩ. ''Baksheesh'' có thể được dịch là quà tặng, tiền boa hoặc hối lộ tùy thuộc vào ngữ cảnh; đây là một cách diễn đạt phổ biến trong nhiều ngôn ngữ ở khắp mọi nơi, từ [[Bulgaria]] đến [[Sri Lanka]].
{{ill|Sổ tay tiếng Phạn|lt=Tiếng Phạn|en|Sanskrit phrasebook}} ảnh hưởng mạnh đến nhiều ngôn ngữ Nam Á và Đông Nam Á, có nhiều từ bắt nguồn từ tiếng Phạn. Ví dụ, ''bhā́ṣā'' trong tiếng Phạn (ngôn ngữ) trở thành ''bhāṣā'' trong tiếng Hindi, ''pācai'' trong tiếng Tamil, ''bahasa'' trong tiếng Mã Lai/Indonesia, ''paa-sǎa'' trong tiếng Thái, ''phiəsaa'' trong tiếng Khmer,... Từ ''roti'' xuất phát từ tiếng Phạn ''roṭikā'', được dùng trong nhiều ngôn ngữ để chỉ bánh mì dẹt hay bánh mì nói chung.
Tiếng Trung đã ảnh hưởng mạnh đến [[Sổ tay tiếng Nhật|tiếng Nhật]], [[Sổ tay tiếng Hàn|tiếng Hàn]] và tiếng Việt, một số từ đồng nguyên vẫn có thể nhận ra được, nhất là đối với những người nói phương ngữ Nam bảo thủ hơn như tiếng Quảng Đông hoặc tiếng Mân Nam. Ở mức độ ít hơn, từ mượn từ các phương ngữ ở Phúc Kiến, Quảng Đông và Hải Nam cũng có thể được tìm thấy trong các ngôn ngữ khác của Đông Nam Á như tiếng Mã Lai, tiếng Thái và tiếng Miến Điện, đặc biệt là ngahf ẩm thực, do ảnh hưởng từ những người Hoa thời thuộc địa.
Chú ý về những từ dễ gây nhầm lẫn. Từ mượn thường đồng nghĩa với từ gốc nhưng cũng có khi biến đổi chỉ gần nghĩa mà thôi. Ví dụ, từ "mail" trong tiếng Anh được dùng để chỉ email (thư điện tử) ở Việt Nam chứ không bao giờ được dùng để chỉ thư được gửi trực tiếp. Người Việt hay người nói tiếng Anh có thể nghĩ đến cà phê sữa khi nói "latte", nhưng trong tiếng Ý nó chỉ có nghĩa là sữa. Tương tự, người nói tiếng Anh có thể nghĩ đến "prosciutto" là loại giăm bông khô của Ý, nhưng trong tiếng Ý lại chỉ về bất kỳ loại giăm bông nào. Đừng bao giờ cho rằng từ mượn sẽ phải tuân theo nghĩa gốc từ tiếng này sang tiếng khác.
==Học tiếng==
{{see also|Học tiếng ở nước ngoài}}
Có nhiều cách để học một ngôn ngữ.
Với du khách lưu trú dài ngày tại vùng đất mới, cách học ngoại ngữ phổ biến nhất chính là tìm cho mình ''cuốn từ điển sống'' (nôm na vui là ''người yêu bản xứ'') hoặc cứ thế mà 'vừa đi vừa học'. Nhưng cách này chỉ thực sự hiệu quả nếu chịu khó dấn thân: phải lui tới những nơi không nói tiếng Anh, chăm chú lắng nghe người bản xứ trò chuyện, chủ động hỏi han các từ lóng hay cụm từ hay, rồi lẩm nhẩm học theo (và phải đem ra dùng ngay!). Ngoài ra, trường đại học địa phương còn có dịch vụ 'mai mối' ngôn ngữ rất thú vị: một đôi sẽ dạy tiếng mẹ đẻ cho nhau chủ yếu thông qua tán gẫu trò chuyện cà phê.
Ở những nước nói nhiều thứ tiếng nhưng chỉ có một ngôn ngữ quốc gia chính thức như tiếng Quan Thoại, {{ill|Sổ tay tiếng Tagalog|lt=tiếng Tagalog|en|Tagalog phrasebook}} hoặc {{ill|Sổ tay tiếng Hindi|lt=tiếng Hindi|en|Hindi phrasebook}}, hầu hết giáo viên đều có kinh nghiệm dạy ngôn ngữ chính thức cho người ngoài, họ cũng rất vui khi có thêm thu nhập.
Thường thì cũng có các hình thức học tập chính quy hơn. Trường đại học hoặc trường tư ở nhiều nơi dạy hầu hết các ngôn ngữ chính trên thế giới, cũng như các ngôn ngữ khu vực và địa phương. Hãy học ngôn ngữ khu vực trước khi đi, còn tiếng địa phương sẽ tốt hơn nếu muốn học khi lưu trú. Các khóa học dành cho người nước ngoài rất phổ biến ở những nơi có nhiều người nhập cư, người nước ngoài sinh sống, sinh viên hoặc du khách ngoại quốc.
Ngoài ra còn có rất nhiều nguồn tài liệu trực tuyến. Wikivoyage có [[Sổ tay ngôn ngữ|sổ tay cho nhiều ngôn ngữ]]. Một số trường đại học như MIT của Mỹ có đưa lên tài liệu khóa học trực tuyến để bất cứ ai cũng có thể sử dụng.
===Kiểm tra năng lực ngôn ngữ===
{{seealso|Dạy tiếng Anh#Kiểm tra}}
Để xin việc hoặc đi du học, thường cần chứng minh khả năng thành thạo tiếng địa phương hoặc ngôn ngữ chung nào đó. Điều này thường được thực hiện thông qua các bài kiểm tra trình độ ngôn ngữ, do các chính phủ quốc gia khác nhau tổ chức hoặc chứng nhận. Đối với tiếng Anh, thì thường là bài kiểm tra '''[https://ielts.org International English Language Testing System]''' (IELTS) do chính phủ Anh quản lý và được chấp nhận làm bằng chứng về trình độ ngôn ngữ trên khắp Khối Thịnh vượng chung và ở Ireland, còn đối với Mỹ thì phổ biến là thi '''[https://www.ets.org/toefl.html Test of English as a Foreign Language]''' (TOEFL).
Một số ngôn ngữ khác cũng có các bài kiểm tra trình độ quy chuẩn bài bản:
*'''Tiếng Trung''' — ''[https://www.chinesetest.cn Hanyu Shuiping Kaoshi]'' (HSK) (Kỳ thi năng lực Hán ngữ) cho Trung Quốc đại lục (được quốc tế công nhận rộng rãi) hay [https://tocfl.edu.tw/ Test of Chinese as a Foreign Language] (TOCFL) (Kiểm tra tiếng Hoa cho người nước ngoài) đối với Đài Loan.
*'''Tiếng Nhật''' — [https://www.jlpt.jp/e/ Japanese Language Proficiency Test] (JLPT)
*'''Tiếng Hàn''' — [https://www.topik.go.kr/TWMAIN/TWMAIN0010.do Test of Proficiency in Korean] (TOPIK)
*'''Tiếng Tây Ban Nha''' — ''[https://examenes.cervantes.es/es/dele/que-es Diplomas de Español como Lengua Extranjera]'' (DELE)
==Biến thể, phương ngữ, từ thông tục và chất giọng==
Biến thể, phương ngữ và giọng điệu làm tăng thêm đa dạng và sắc màu ngôn ngữ. Tương tự như tiếng Anh, ngôn ngữ khác cũng có thể có khác biệt về phương ngữ giữa các vùng khác nhau trên thế giới. Ví dụ, có một số khác biệt trong tiếng Quan Thoại chuẩn giữa Trung Quốc đại lục và Đài Loan, tuy phần lớn có thể thông hiểu nhưng vẫn có hiểu lầm phát sinh (ví dụ: 小姐 xiǎojiě ("tiểu thư", nghĩa đen là "em gái") tương đương với danh xưng "cô" ở Đài Loan, nhưng trong một số ngữ cảnh ở đại lục lại là "gái mại dâm"). Tương tự, có sự khác biệt giữa tiếng Bồ Đào Nha Brasil và tiếng Bồ Đào Nha châu Âu (ví dụ: ''bicha'' là dòng người đang xếp hàng chờ ở Bồ Đào Nha, nhưng lại dùng miệt thị ám chỉ người đồng tính nam ở Brasil), cũng như giữa tiếng Tây Ban Nha Mỹ Latinh và tiếng Tây Ban Nha châu Âu (ví dụ: ''coger'' là động từ "đi (tàu xe)" ở Tây Ban Nha, nhưng có nghĩa là "quan hệ tình dục ngoài hôn nhân" ở Mỹ Latinh).
Đối với các '''ngôn ngữ họ hàng''', hãy thử cách này: coi ngôn ngữ bạn không biết như một phương ngữ khó hiểu của tiếng khác. Ví dụ, tiếng Thụy Điển không thực sự khác biệt với tiếng Na Uy nếu so với một số phương ngữ Na Uy khác nhau còn lớn hơn nhiều. Không có định nghĩa ngữ pháp nào đó là phương ngữ hay đã là một ngôn ngữ riêng biệt. Theo nguyên tắc chung, phương ngữ chủ yếu là tiếng nói, còn ngôn ngữ sẽ liên quan cả đến chữ viết, nhưng có khi phân biệt chỉ mang ý nghĩa chính trị như câu nói đùa "Ngôn ngữ là một phương ngữ được trang bị quân đội và hải quân". Nhiều người nói tiếng Catalunya coi đó là ngôn ngữ riêng biệt với tiếng Tây Ban Nha và là dấu hiệu nhận biết dân Catalunya. Tiếng Serbia và tiếng Croatia trong thế kỷ 20 được coi là phương ngữ của tiếng Serbia-Croatia, ngôn ngữ chính thức của Nam Tư. Khi Nam Tư tan rã, tiếng Serbia-Croatia được xem như một cấu trúc chính trị hơn là một ngôn ngữ sống. Ngay cả những ngôn ngữ khác biệt nhất cũng có thể hiểu được ở một mức độ nào đó nếu lắng nghe đúng cách: nếu biết tiếng Anh và tiếng Đức, thì tiếng Hà Lan có thể không phải là điều khó hiểu. Ngay khi bắt đầu học được một từ, cụm từ, việc học cách hiểu sẽ trở nên dễ dàng hơn nhiều.
==Ngôn ngữ là mục đích chuyến đi==
Ngôn ngữ thường là một trong những lý do chính dẫn đến nhiều lựa chọn du lịch khác nhau.
*Một số du khách lựa chọn điểm đến dựa trên ngôn ngữ phần nào đó. Ví dụ, người nói tiếng Anh có thể chọn đến [[Malaysia]] thay vì [[Thái Lan]], hoặc [[Jamaica]] thay vì [[Mexico]] vì dễ thích nghi hơn ở nước dùng tiếng Anh rộng rãi. Tương tự, một trong những điểm thu hút chính của [[Costa Rica]] so với các nước láng giềng phía bắc là trình độ tiếng Anh cao hơn nhiều trong số những người nói tiếng Anh như ngôn ngữ thứ hai, ngay cả khi có rất ít người bản ngữ sinh sống ở cả hai quốc gia này.
*Những người khác có thể chọn điểm đến là nơi đang dùng ngôn ngữ mình muốn học hoặc cải thiện; xem {{ill|Học tiếng ở nước ngoài|en|Learning languages abroad}}.
*Có một số khác có thể dạy ngoại ngữ như cách để trang trải chi phí du lịch; xem {{ill|Dạy tiếng Anh|en|Teaching English}}.
==Khía cạnh văn hóa==
Khi bắt đầu đạt được khả năng giao tiếp thành thạo một ngôn ngữ, các khía cạnh văn hóa thường bắt đầu ảnh hưởng đến bạn. Thường rất khó để biết khi nào thì nên dùng những cụm từ ít trang trọng hơn; cứ nói trang trọng với người lạ thường là cách an toàn nhất. Hơn nữa, những cụm từ tương ứng với ngôn ngữ của bạn có thể không phù hợp với cùng tình huống trong nền văn hóa khác. Ví dụ, trong thế giới nói tiếng Anh, người ta thường đáp lại lời khen bằng một câu đơn giản "Cảm ơn", nhưng điều đó sẽ bị coi là kỳ lạ hoặc thậm chí kiêu ngạo ở xã hội Đông Á như Trung Quốc và Nhật Bản, thay vào đó, người ta thường lịch sự từ chối lời khen. Những vấn đề này thường được học song song với việc học tiếng, nhưng cần phải tinh ý để nhận diện.
==Giữ tôn trọng==
Ở một số nơi, việc lựa chọn ngôn ngữ giao tiếp có thể mang ý nghĩa chính trị. Tại một số nước cộng hòa thuộc Liên Xô hay thuộc khối Đông Âu cũ khác, tiếng Nga có thể là biểu tượng áp bức và chủ nghĩa đế quốc Nga xô viết, và nhiều người dân địa phương có thể cảm thấy bị xúc phạm nếu khi nói tiếng Nga như thể đó là là ngôn ngữ của họ. Một số ngôn ngữ khác cũng có thể gắn liền với chiếm đóng, áp bức hoặc quan hệ thù địch (ví dụ như tiếng Quan Thoại ở Hồng Kông). Thường thì vẫn còn những nhóm thiểu số lớn dùng làm tiếng mẹ đẻ, hay một số người vẫn cần liên hệ, nên đừng cợt nhả chê bai bất kỳ thứ tiếng nào.
Thường thì ngôn ngữ không được thiện cảm lại là thứ tiếng mà hầu hết dân địa phương đã học, bạn cũng học tiếng đó rồi vì nó phổ biến trong khu vực. Khi ấy, bạn có thể bắt đầu trò chuyện bằng vài từ bạn biết trong tiếng địa phương, gợi ý rằng mình biết thứ tiếng kia và liệu người đối thoại có vui lòng chuyển sang không.
==Xem thêm==
*{{ill|Ngôn ngữ phụ trợ|en|Auxiliary languages}}
*[[Điểm tham quan văn hóa#Nhóm dân tộc|Nhóm dân tộc]]
{{Usabletopic}}
{{Wikipedia|Ngôn ngữ}}
{{PartOfTopic|Chủ đề du lịch}}
{{Liên quan|Sổ tay ngôn ngữ}}
nf0y1yhf4a0gscte8pevfcvqc8o0c1u